Trên máy bay về nước, Thẩm Kinh Lãn như một cái xác không hồn. Tuyết ở Thụy Sĩ không lạnh bằng ánh mắt của Giang Dữ.
Trợ lý đến đón, cẩn thận báo cáo: "Thẩm tổng, nhà họ Lâm chính thức rút vốn rồi, phía hội đồng quản trị..."
"Ngậm miệng." Thẩm Kinh Lãn ngắt lời. Bây giờ anh ta chỉ nghe lọt tai một cái tên: Giang Dữ.
Quay về căn hộ trống rỗng đó, anh ta nhìn thấy chiếc hộp sắt cũ Giang Dữ để lại trên bàn trà. Những mảnh giấy vụn mà anh ta tùy tiện vứt bỏ nhưng lại được Giang Dữ trân trọng, lúc này như miếng sắt nung đỏ đốt cháy mắt anh ta. Anh ta chộp lấy điện thoại, gửi tin nhắn vào cái số đã tắt máy từ lâu, hết tin này đến tin khác.
「Giang Dữ, tôi sắp c.h.ế.t rồi.」
「Cậu về nhìn tôi đi, chỉ một lần thôi.」
「Không có cậu, tôi chẳng cần gì nữa hết.」
Đá chìm đáy biển. Sự tuyệt vọng như thủy triều nhấn chìm anh ta. Một ý nghĩ điên rồ nảy sinh — nếu thực sự sắp chết, Giang Dữ có đến gặp anh ta không?
Anh ta liên lạc với một kẻ trung gian có lai lịch không mấy sạch sẽ, sắp xếp một vụ "tai nạn".
Kế hoạch rất đơn giản: tại đoạn đường anh ta hay đi qua, tạo ra một vụ va chạm đuôi xe không lớn không nhỏ. Bị thương, nhập viện, tung tin ra ngoài. G
iang Dữ thấy tin tức, kiểu gì chẳng đến bệnh viện nhìn một cái? Chỉ cần nhìn một cái thôi, anh ta sẽ có cơ hội giữ cậu lại, cầu xin cậu. Dựa vào ơn cứu mạng lúc trước, Giang Dữ chắc chắn sẽ đến.