Thẩm Kinh Lãn phát điên rồi.
Câu "Tôi chỉ thấy buồn nôn thôi" của Giang Dữ đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t con lạc đà. Anh ta bắt đầu phát điên trong bệnh viện.
Đập phá đồ đạc, gào thét, từ chối điều trị, đuổi y tá ra ngoài. Bác sĩ bất đắc dĩ phải dùng thuốc an thần cho anh ta.
Hơi tỉnh táo một chút, anh ta bắt đầu tự hành mình. Rút ống truyền dịch, dùng đầu đập vào tường, thậm chí cố gắng bẻ lớp thạch cao trên chân mình.
"Để tôi tàn phế đi! Để tôi c.h.ế.t quách cho xong!" Anh ta đỏ mắt gầm rú, "Dù sao cậu ấy cũng không cần tôi nữa! Dù sao tôi cũng chẳng còn gì nữa!"
Cuối cùng, anh ta bị trói trên giường như một gã điên thực thụ.
Anh ta tuyệt thực. Ba ngày không giọt nước hạt cơm vào bụng, dựa vào dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống. Trợ lý nhìn không nổi, lén lút liên lạc với đồng nghiệp cũ của Giang Dữ, muốn cầu xin Giang Dữ đến nhìn một lần nữa. Tin nhắn chìm vào hư vô.
Thẩm Kinh Lãn trong cơn suy nhược và tỉnh táo cực độ, hết lần này đến lần khác nhớ lại quá khứ.
Nhớ lại quầng thâm mắt của Giang Dữ khi thức đêm sửa phương án cho mình, nhớ lại ly nước mật ong Giang Dữ lặng lẽ đưa qua sau khi anh ta đi tiếp khách, nhớ lại sự run rẩy nhẫn nhịn kìm nén của Giang Dữ trong lòng mình...
Nhớ lại bản thân mình đã tận hưởng tất cả những điều đó một cách đương nhiên như thế nào, đã khinh khỉnh nghĩ rằng "cậu ta không rời xa mình được" ra sao.
Báo ứng. Toàn bộ đều là báo ứng.
Ngày thứ tư, Thẩm Kinh Lãn đột ngột im lặng. Anh ta bảo trợ lý lấy điện thoại tới, đăng nhập vào cái tài khoản mạng xã hội cá nhân gần như đã bỏ hoang.
Đăng một dòng trạng thái. Không có chữ. Chỉ có một bức ảnh: Nhiều năm trước, trong phòng thí nghiệm trường đại học, bức ảnh chụp chung duy nhất của anh ta và Giang Dữ.
Trong ảnh, họ mặc áo blouse trắng, đối mắt qua bàn thí nghiệm, anh ta cười ngạo mạn, Giang Dữ mím môi, nhưng ánh mắt lại sáng ngời. Chú thích là định vị công khai: địa chỉ bệnh viện, số phòng bệnh.
Anh ta đang đánh cược. Cược xem Giang Dữ có mủi lòng không. Cược vào một chút khả năng mỏng manh đến cực hạn cuối cùng.
Dòng trạng thái đăng lên, anh ta trừng trừng nhìn vào màn hình điện thoại. Một phút, mười phút, một tiếng... Không hề có bất kỳ phản hồi nào. Lượt thích và bình luận tăng lên, tò mò có, hóng hớt có, cười nhạo có. Nhưng không có cái ảnh đại diện mà anh ta muốn thấy.
Chạng vạng tối, điện thoại cuối cùng cũng vang lên. Là Cố Diên Chu gọi tới. Thẩm Kinh Lãn run rẩy tay bắt máy. Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh lẽo của Cố Diên Chu: "Thẩm Kinh Lãn, xóa đi."
"Không..."
"Giang Dữ thấy rồi." Cố Diên Chu ngắt lời anh ta, "Cậu ấy không nói gì, nhưng bữa tối không ăn một hạt cơm nào."
"Tôi biết ngay là cậu ấy yêu tôi mà, dù năm đó là anh cứu cậu ấy thì đã sao, anh..."
"Nếu anh còn muốn giữ cái mạng này..." Giọng Cố Diên Chu như tẩm băng, "Thì đừng lấy chút đồ vật thảm hại của quá khứ ra để làm cậu ấy buồn nôn thêm nữa."
"Đó là chút ký ức cuối cùng còn coi là sạch sẽ của cậu ấy."
"Đừng để đến chút thứ cuối cùng này cũng bị hủy hoại nốt."
Điện thoại bị cúp. Thẩm Kinh Lãn cầm điện thoại, ngồi thừ ra. Trời bên ngoài tối hẳn. Anh ta cuối cùng cũng hiểu — anh ta ngay cả tư cách hoài niệm cũng không có nữa rồi.
Bức ảnh anh ta đăng, đối với Giang Dữ mà nói, không phải là ký ức ngọt ngào. Mà là thêm một tầng thương tổn.
Anh ta hoàn toàn tự đẩy mình vào đường cùng. Đến cả cái bóng cũng không xứng để lại trong thế giới của Giang Dữ. Anh ta muốn c.h.ế.t rồi. Chết là xong hết.