Con chim sẻ vàng tôi tự tay nuôi lớn, đứa em trai không chút quan hệ huyết thống của tôi, đã bay nhảy bên ngoài suốt năm năm trời.

Chương 10

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Chu Dữ tỉnh dậy khi đã quá trưa. Tôi bưng bữa trưa đến bên giường em, em không nhìn tôi cũng không cử động.

"Ăn chút gì đi." Vẫn không có phản ứng.

Tôi đặt một chiếc vé máy bay và một bản tài liệu lên tủ đầu giường trước mặt em.

"Đây là vé máy bay đi London, lúc ba giờ chiều."

"Đây là hợp đồng chuyển nhượng khu đất phía Tây thành phố, tôi đã ký tên xong rồi."

Chu Dữ cuối cùng cũng có phản ứng, chậm rãi quay đầu lại nhìn chiếc vé máy bay kia, ánh mắt tràn đầy vẻ không tin nổi.

"Có ý gì?"

"Nghĩa trên mặt chữ thôi." Tôi nhìn em, "Tôi thả em đi."

Em nhìn chằm chằm tôi, dường như muốn tìm ra một chút dấu vết trêu đùa trên mặt tôi. Nhưng tôi không có.

"Anh tưởng tôi sẽ còn tin anh sao?" Em cười lạnh.

"Tin hay không tùy em." Tôi đứng dậy, "Xe đang đợi ở dưới lầu, sẽ đưa em ra sân bay. Hoặc, em muốn ở lại cũng được. Căn biệt thự này, cùng với cả tôi, đều tùy em xử trí."

Nói xong, tôi quay người rời khỏi phòng ngủ. Tôi không biết em sẽ chọn thế nào. Tôi ngồi ở phòng khách dưới lầu, nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim phút nhích từng ô một. Một giờ, hai giờ... Thời gian chưa bao giờ dài đằng đẵng đến thế.

Hai giờ rưỡi, trên lầu vang lên tiếng mở cửa, cùng với tiếng chuông leng keng thanh thúy. Chu Dữ xuống rồi.

Em không thay quần áo, trên người vẫn mặc chiếc áo choàng tắm bằng lụa đó, cánh tay quấn băng gạc trắng. Em đi đến trước mặt tôi, tay nắm chặt chiếc vé máy bay kia.

"Chu Duật," em nhìn tôi, trong mắt là những cảm xúc phức tạp mà tôi không hiểu nổi, "Anh lại đang giở trò gì nữa?"

"Không có trò gì cả." Tôi nói, "Em muốn đi thì cứ đi đi."

Em im lặng nhìn tôi rất lâu. Sau đó, ngay trước mặt tôi, em xé chiếc vé máy bay đó thành từng mảnh nhỏ. Vụn giấy rơi xuống từ kẽ ngón tay em, như một trận tuyết nhỏ.

Tôi sững sờ. Tại sao em không đi? Đó là tự do mà em hằng mơ ước cơ mà. Vậy mà em lại đích thân xé nát nó.

 

back top