Con chim sẻ vàng tôi tự tay nuôi lớn, đứa em trai không chút quan hệ huyết thống của tôi, đã bay nhảy bên ngoài suốt năm năm trời.

Chương 15

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tôi cứ ngỡ mình sẽ ở trong chiếc lồng hoa lệ này, nhìn trân trân mọi thứ thuộc về mình tiến tới diệt vong. Nhưng tôi không ngờ, Chu Dữ đã dành cho tôi đòn giáng cuối cùng.

Đêm đó, một nhóm người đột nhiên xông vào biệt thự. Dẫn đầu là người thừa kế của tập đoàn Lâm thị – Lâm Phong. Cũng chính là kẻ năm năm trước suýt chút nữa đã cùng Chu Dữ ra nước ngoài.

"Chu Duật, đã lâu không gặp." Lâm Phong cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Tôi nhìn hắn, rồi lại nhìn Chu Dữ đứng sau lưng hắn, ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện. Đây là một màn kịch "dẫn dụ quân địch vào hang". Việc Chu Dữ công khai mối quan hệ của chúng tôi, đánh sập Chu thị, tất cả đều là để dẫn Lâm Phong đến đây.

"Người tôi đưa đến cho anh rồi." Chu Dữ nói với Lâm Phong, giọng nói không chút cảm xúc, "Anh muốn xử trí thế nào tùy anh."

"Chu Dữ!" Tôi không thể tin nổi nhìn em. Em định... dâng tôi cho kẻ thù sao?

"Chu Duật," Chu Dữ quay đầu nhìn tôi, đôi mắt ấy như một mặt hồ c.h.ế.t lặng, "Đây là nợ anh thiếu tôi."

Lâm Phong bước tới, đ.ấ.m một cú thật mạnh vào bụng tôi. Tôi đau đớn gập người, hắn lại túm tóc tôi, ép tôi ngẩng đầu lên.

"Chu Duật, mày không ngờ chứ gì, mày cũng có ngày hôm nay."

Hắn ra hiệu cho đàn em trói tôi lại. Tôi không phản kháng, chỉ trừng trừng nhìn Chu Dữ. Em đứng cách đó không xa, lạnh lùng chứng kiến tất cả như một kẻ ngoài cuộc.

Tôi bị lôi ra khỏi biệt thự, tống vào trong xe. Khi xe chuyển bánh, tôi thấy Chu Dữ vẫn đứng nguyên tại chỗ, cô độc như một bức tượng không có linh hồn.

Tôi không biết Lâm Phong sẽ đưa tôi đi đâu, đối phó tôi thế nào. Nhưng tôi biết, Chu Dữ sẽ không có kết cục tốt đẹp. Loại người như Lâm Phong, sau khi lợi dụng xong, tuyệt đối sẽ không để lại một kẻ biết quá nhiều bí mật như em sống sót.

Xe chạy đến một bến cảng bỏ hoang. Tôi bị lôi xuống xe, quăng xuống trước một thùng container lạnh lẽo. Lâm Phong đi đến trước mặt tôi, tay cầm một khẩu súng, họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng vào trán tôi.

"Chu Duật, nói lời trăn trối đi."

Tôi nhắm mắt lại, nhưng trong đầu chỉ hiện lên khuôn mặt của Chu Dữ. Lúc em khóc, lúc em cười, lúc em hận tôi, lúc em yêu tôi... Nếu đây chính là kết cục, cũng tốt.

Ngay lúc tôi ngỡ mọi chuyện sắp kết thúc, từ xa đột nhiên vang lên tiếng còi cảnh sát chói tai. Sắc mặt Lâm Phong biến đổi, hắn chửi thề một tiếng rồi thu s.ú.n.g lại.

"Coi như mạng mày lớn."

Hắn dẫn người vội vàng rời đi. Tôi nằm trên mặt đất, nhìn xe cảnh sát từ xa tiến lại gần.

Là Chu Dữ báo cảnh sát. Trong khi tính kế Lâm Phong, em cũng đã để lại cho tôi một con đường sống.

...

Tôi dùng mọi quan hệ, rất nhanh đã được ra khỏi đồn cảnh sát. Tập đoàn Lâm thị vì các tội danh thâu tóm ác ý và cố ý gây thương tích đã bị lập án điều tra. Cuộc khủng hoảng của Chu thị cũng tạm thời được giải tỏa.

Việc đầu tiên tôi làm là lao về biệt thự. Đẩy cửa ra, căn nhà chìm trong sự im lặng đến c.h.ế.t người. Tôi lao lên tầng hai, đẩy cửa phòng ngủ.

Chu Dữ nằm trên giường, đắp chăn, ngủ rất an lành. Tôi bước tới định gọi em dậy. Tay chạm vào mặt em, nhưng chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương. Tôi sững sờ.

Tôi nhìn thấy trên tủ đầu giường có một lọ thuốc đã trống rỗng. Thuốc ngủ. Còn có một tờ giấy nhỏ, trên đó là nét chữ của em, vẫn thanh tú và đẹp đẽ như xưa.

—— Chu Duật, tôi mệt rồi.

—— Lần này, tôi thật sự buông tha cho anh. Cũng là buông tha cho chính mình.

Tôi ôm lấy cơ thể dần lạnh đi của em, cảm thấy thế giới của mình cũng c.h.ế.t đi theo em rồi. Tôi hôn lên đôi môi không chút huyết sắc của em, khẽ thầm thì bên tai:

"Chu Dữ, trên đường xuống suối vàng, em đừng đi nhanh quá."

"Anh đến bầu bạn với em đây."

Tôi lấy bật lửa, châm đốt tấm rèm cửa trong phòng ngủ. Lửa bốc lên ngùn ngụt, nuốt chửng chiếc lồng hoa lệ này, cũng nuốt chửng lấy tôi và chú chim bị cầm tù của mình.

Trong ngọn lửa và làn khói đặc, tôi dường như lại thấy cậu thiếu niên của năm năm trước. Em đứng dưới ánh nắng, ngoảnh đầu lại mỉm cười với tôi.

"Anh."

 

back top