Con chim sẻ vàng tôi tự tay nuôi lớn, đứa em trai không chút quan hệ huyết thống của tôi, đã bay nhảy bên ngoài suốt năm năm trời.

Chương 4

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày tiếp theo, Chu Dữ rất an phận. An phận đến quá mức. Em không khóc không quấy, cũng không còn buông lời ác ý với tôi. Tôi bảo ăn, em ăn. Bảo đi tắm, em đi tắm.

Chỉ có đôi mắt ấy là trống rỗng, không còn chút tia sáng nào của năm năm trước. Em giống như một con búp bê tinh xảo bị rút mất linh hồn.

Tôi không thích em thế này. Tôi thích em nhe nanh múa vuốt với mình, dùng đôi mắt ngập nước kia mà hận thù lườm tôi hơn. Ít nhất điều đó chứng minh em còn sống.

Buổi tối, tôi xử lý xong việc ở công ty trở về phòng ngủ, em đã ngủ rồi. Em nằm nghiêng, co người lại, đây là tư thế của kẻ cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.

Tôi cởi áo khoác, nằm xuống bên cạnh em, kéo em vào lòng. Cơ thể Chu Dữ lúc nào cũng lạnh, tôi theo thói quen dùng thân nhiệt của mình để sưởi ấm cho em.

Từ năm em năm tuổi được đưa về Chu gia, mỗi mùa đông, em đều chìm vào giấc ngủ trong vòng tay tôi như thế này. Khi đó em vừa nhỏ vừa mềm, sẽ chủ động ôm eo tôi, vùi mặt vào n.g.ự.c tôi mà dụi tới dụi lui đầy ỷ lại.

Nhưng giờ đây, hễ tôi chạm vào là cơ thể em lại trở nên cứng nhắc. Ngay cả trong giấc mơ, em cũng đang kháng cự tôi.

Cánh tay tôi siết chặt hơn, giam cầm em hoàn toàn trong ngực. Hơi thở của em loạn nhịp trong thoáng chốc, rồi lại nhanh chóng trở nên bình ổn.

Giả vờ ngủ.

Tôi cười khẽ, môi dán lên vành tai nhạy cảm của em, khẽ ngậm lấy.

"Bé con, còn định giả vờ ngủ đến bao giờ?"

Người trong lòng run rẩy dữ dội. Chu Dữ chậm rãi mở mắt, nhìn tôi trong ánh sáng lờ mờ, ánh mắt là nỗi sợ hãi không thể tan biến.

"Anh... muốn làm gì?"

"Muốn em." Tôi nói rất thẳng thừng. Sắc mặt em tức khắc không còn giọt máu.

"Chu Duật, anh không thể... chúng ta là anh em."

"Anh em?" Tôi như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trần đời, "Chu Dữ, em vào Chu gia năm năm tuổi, chúng ta chẳng có nửa điểm quan hệ huyết thống. Tôi chưa bao giờ coi em là em trai cả."

Tôi lật người đè em xuống dưới thân, giật mở cổ áo ngủ của em. Tôi cúi đầu xuống. Em liền phát ra một tiếng rên rỉ kìm nén, cơ thể uốn cong lên.

"Đừng... anh... đừng như vậy..."

Em lại bắt đầu gọi tôi là "anh" rồi. Mỗi khi muốn cầu xin tôi, em đều gọi như thế. Tiếng "anh" này chỉ khiến dục vọng trong tôi bùng cháy dữ dội hơn. Tôi ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt mọng nước của em.

"Muộn rồi." Tay tôi luồn vào trong quần ngủ của em, "Em xem, cơ thể em thành thật hơn cái miệng của em nhiều đấy."

 

back top