Con chim sẻ vàng tôi tự tay nuôi lớn, đứa em trai không chút quan hệ huyết thống của tôi, đã bay nhảy bên ngoài suốt năm năm trời.

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Những ngày sau đó, giữa tôi và Chu Dữ rơi vào một trạng thái cân bằng kỳ quái.

Em đóng vai một người tình ngoan ngoãn, hợp quy cách. Còn tôi, đóng vai một kim chủ hào phóng, nắm giữ mọi quyền lực. Tôi biết thừa sự thuận tùng của em đều là giả tạo, nhưng tôi không vạch trần. Tôi tận hưởng trò chơi mèo vờn chuột này, tôi muốn xem em rốt cuộc có thể diễn đến bao giờ.

Tôi cho Chu Dữ một sự tự do có giới hạn, cho phép em đi lại tự do trong biệt thự, thậm chí đưa cho em một chiếc máy tính bảng không có chức năng gọi điện để xem phim và đọc tin tức. Tôi cứ ngỡ em sẽ an phận. Cho đến ngày hôm đó, Tần Xuyên gọi điện cho tôi.

"Chu tổng, máy chủ công ty bị tấn công từ bên ngoài, đối phương đã vượt qua mọi tường lửa, đánh cắp một bản... kế hoạch dự phòng về vụ đấu thầu tập đoàn Lâm thị."

Tôi siết chặt điện thoại, ánh mắt lạnh lẽo tức thì. Những kẻ có thể dễ dàng vượt qua hệ thống an ninh của Chu thị như thế chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và một trong số đó, chính là Chu Dữ do tự tay tôi dạy dỗ.

Tôi cúp điện thoại, mở phần mềm giám sát trên máy mình. Trên màn hình, Chu Dữ đang ngồi trên xích đu trong vườn, lặng lẽ đọc sách. Ánh nắng rơi trên người em, trông thật yên bình. Một khung cảnh thật vô hại làm sao.

Con chim sẻ vàng của tôi không chỉ muốn chạy trốn, mà thậm chí còn học được cách cắn ngược lại chủ. Em tưởng rằng, liên thủ với đối thủ của tôi là có thể giành được tự do em mong muốn? Ngây thơ.

Tối hôm đó về biệt thự, tôi cùng em ăn tối như không có chuyện gì xảy ra. Sau bữa ăn, tôi gọi em vào thư phòng.

"Lại đây."

Chu Dữ đi đến trước mặt tôi, tôi nắm lấy tay em, kéo em ngồi lên đùi mình.

"Hôm nay Tần Xuyên nói với tôi, công ty xảy ra chút chuyện." Tôi vừa nghịch ngón tay em vừa bâng quơ nói.

Cơ thể Chu Dữ cứng đờ lại một cách kín đáo.

"Vậy sao?"

"Ừm." Tôi ngước mắt nhìn em, "Một tài liệu rất quan trọng bị mất cắp, em nói xem, tôi nên xử lý kẻ nội gián này thế nào?"

Chu Dữ rũ mắt, hàng mi dài che khuất cảm xúc nơi đáy mắt.

"Tôi không biết."

"Thế à?" Tôi cười khẽ, mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một chiếc hộp nhung màu đen.

Tôi mở hộp ra. Bên trong là một sợi lắc chân tinh xảo, sợi xích bằng bạc nguyên chất, phía trên có đính một chiếc chuông nhỏ.

"Thích không?"

Chu Dữ nhìn sợi lắc chân đó, đôi môi mím thành một đường thẳng. Tôi lấy sợi lắc ra, đích thân đeo vào cho em. Kim loại lạnh lẽo chạm vào cổ chân ấm nóng, chiếc chuông theo động tác của tôi phát ra một tiếng "leng keng" thanh thúy.

"Từ hôm nay, hãy đeo nó."

"Em đi đâu, tôi cũng phải nghe thấy tiếng của em."

Tôi nâng cằm em lên, nhìn vào hốc mắt đang đỏ dần của em.

"Chu Dữ, đừng giở trò thông minh vặt nữa."

"Lần tới, thứ bị khóa lại, không biết sẽ là chỗ nào đâu."

 

back top