Khi nhận được tin nhắn hỏi bao giờ về nhà của Bùi Thính Trác, tôi đang ở chợ đen để mua chất kích thích cực mạnh.
Nghe nói, đứa trẻ được hoài thai trong kỳ phát tình có chất lượng tốt nhất.
Đã định sinh thì tất nhiên phải chọn loại tốt nhất rồi. Đợi ròng rã ba tháng, vết thương trên người Bùi Thính Trác đã lành hẳn, nhưng kỳ phát tình của anh ta vẫn mãi chẳng thấy đâu.
Tôi không đợi nổi nữa. Nếu không sớm mang thai, ba tôi sẽ cưỡng ép sắp xếp đối tượng kết hôn cho tôi mất. Tôi đành phải hạ sách này, đi mua chút thuốc dẫn phát tình.
Chỉ cần phun một chút, dù là Alpha cấp bậc cao đến mấy cũng không chịu nổi, sẽ nhanh chóng rơi vào kỳ phát tình.
Mua xong món đồ ưng ý, tôi hớn hở chạy về nhà. Vừa đẩy cửa ra, tôi đã ngửi thấy một mùi hương dâu tây nồng đậm.
Nó làm tuyến thể của tôi ngứa ngáy một cách lạ thường, cơ thể cũng theo đó mà nóng bừng lên. Tôi chậm chạp nhận ra: Đây là mùi tin tức tố của Alpha.
Bùi Thính Trác tủi thân nói: "Khương Nguyên, sao giờ em mới về? Anh khó chịu quá, đợi em lâu lắm rồi..." Anh ta như một con chim lớn nép vào lòng tôi, dùng chóp mũi cọ xát bên cổ tôi.
Anh ta đây là... kỳ phát tình đến rồi? Vậy chẳng phải lọ thuốc kích thích tôi vừa mua là phí tiền sao?
Chưa kịp tiếc rẻ số tiền đã mất, tôi bỗng bị Bùi Thính Trác nhấc bổng ngang hông. Khi cả người ngã nhào xuống sô pha, đầu óc tôi vẫn còn đang mụ mẫm.
"Có được không?" Bùi Thính Trác nhìn tôi bằng ánh mắt sáng rực, đầy vẻ mong đợi. Tôi bị tin tức tố của anh ta làm cho não bộ đình trệ, đờ đẫn gật đầu. Tôi nuôi anh ta ở đây chẳng phải là vì ngày này sao?
Trước nụ cười hân hoan của Bùi Thính Trác, tôi chủ động vòng tay qua cổ anh, kéo đầu anh xuống.
Tin tức tố mãnh liệt như trời sập đất nứt bủa vây lấy tôi. Những nụ hôn dày đặc, nóng hổi và dồn dập rơi xuống, mang theo áp lực không thể kháng cự, cứ như muốn nuốt chửng lấy tôi vậy.
Tôi rùng mình một cái, không thể kìm nén được tin tức tố Omega của chính mình nữa. Khoảnh khắc hơi thở quyện vào nhau, hai dòng tin tức tố khác biệt hoàn toàn quấn chặt lấy nhau không kẽ hở.
Thời gian dường như bị kéo dài ra, từng phút từng giây đều trở nên vô cùng chậm chạp. Dần dần, tôi thực sự không chống đỡ nổi nữa, chân run lẩy bẩy như cầy sấy.
Nhân lúc Bùi Thính Trác bế tôi đổi tư thế, tôi lóp ngóp bò về phía trước định chạy, nhưng lại bị anh nắm lấy cổ chân, kéo mạnh trở về.
"Bà xã, không được chạy." Bùi Thính Trác ôm chặt lấy tôi, ấm ức hỏi: "Chẳng phải em luôn dùng tin tức tố để câu dẫn anh vào kỳ phát tình sao? Giờ anh phát tình rồi, sao em vẫn không hài lòng..."
Không đợi tôi trả lời, anh cúi đầu chặn lấy miệng tôi, hành hạ tôi phát tiết như thể muốn lấy mạng tôi vậy. Mặc cho tôi khóc lóc van xin thế nào cũng vô dụng.
Ý thức dần trở nên mơ hồ, tôi thấp thoáng nghe thấy anh thì thầm: "Bà xã, đừng rời bỏ anh..."