Ba tháng trước, ba mẹ tôi thay phiên nhau thúc giục tôi kết hôn.
Tôi vốn thích tự do, căn bản không muốn bị hôn nhân ràng buộc nên đời nào chịu đồng ý.
Nhưng lần này họ làm thật. Ba tôi dứt khoát cắt hết tiền sinh hoạt của tôi, còn nhốt tôi ở nhà. Một tuần sắp xếp cho tôi mười buổi xem mắt, tôi đều quậy cho hỏng bét cả.
Có mấy nhà thậm chí còn cắt đứt quan hệ làm ăn với nhà tôi luôn.
Ba tôi nhìn tôi với vẻ mặt đau đầu, đành bất lực thỏa hiệp: "Không kết hôn cũng được, nhưng con phải sinh một đứa cháu chứ? Nhà họ Khương chỉ có mình con, con không thể hại ta sau này xuống dưới kia bị ông nội con mắng c.h.ế.t được."
Ba cho tôi hai lựa chọn: Một là tìm một Alpha để kết hôn. Hai là sinh một đứa con. Nếu là con, ba mẹ có thể giúp tôi nuôi. Còn nếu tìm Alpha, họ không thể yêu đương hộ tôi được.
Cân nhắc lợi hại, tôi chọn cách tìm một Alpha ưu tú để "có con bỏ cha". Miệng thì hứa với họ như vậy, nhưng thực tế tôi chẳng có hành động gì.
Ba tôi nhận ra mình bị lừa, liền đe dọa nếu không tìm được người thì sẽ tiêm thuốc kích thích rồi ném tôi vào phòng Alpha luôn.
Lúc đó tôi mới bắt đầu nghiêm túc tìm kiếm đối tượng phù hợp. Tối hôm đó, tôi bước ra khỏi quán bar. Trong lúc chờ tài xế đến đón, tôi phát hiện một Alpha đang nằm bất tỉnh bên lề đường.
Tôi lay thử, người vẫn còn sống, chưa chết. Ước chừng là đụng phải kẻ thù nào đó, trên đầu sưng một cục to, tuyến thể bị rạch một nhát sâu, m.á.u chảy đầy đất.
Dưới ánh đèn đường, tôi dễ dàng nhìn rõ diện mạo của anh ta. Anh ta trông rất đẹp trai, khiến tim tôi lỡ nhịp một cái không rõ lý do.
Ngũ quan tinh tế, quả là một diện mạo xuất sắc. Tin tức tố ngửi qua cũng thấy cấp bậc không thấp, lại còn là một khuôn mặt lạ.
Vết thương thì có thể chữa, nhưng Alpha ưu tú thì khó tìm. Không có ai thích hợp để tôi thực hiện kế hoạch "có con bỏ cha" hơn người trước mắt này cả.