Hồi đi học, tôi từng quyến rũ Thẩm Tấn Thâm

Chương 11

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Cả ngày hôm đó áp suất quanh Thẩm Tấn Thâm đều rất thấp, thỉnh thoảng lại tìm chuyện gây sự với tôi: "Sàn bẩn", "Tủ quần áo bừa bộn", "Cửa sổ có bụi"...

Sân vườn rất rộng, khó khăn lắm mới lau xong cửa sổ thì trời đã tối. Chưa kịp thở dốc đã nghe Thẩm Tấn Thâm nói: "Tôi đói rồi, đi nấu cơm đi."

Việc khác tôi có thể làm, nhưng nấu cơm thì tôi thực sự không giỏi. Mặc dù từ nhỏ đã nấu cơm cho cha mình, nhưng đó đều là nấu phó mặc cho xong để không bị đánh. Lúc ở bên Thẩm Tấn Thâm anh ta chưa bao giờ để tôi nấu cơm.

Quả nhiên, anh ta nhìn mấy món tôi bưng ra với vẻ đầy ghét bỏ. Tôi mím môi: "Tôi làm lại."

Thẩm Tấn Thâm liếc tôi một cái, đập mạnh đôi đũa xuống bàn. Tôi cứ ngỡ anh ta tức giận đến mức muốn đập bát, kết quả anh ta chỉ đứng dậy đi vào bếp. Tôi đi theo, đứng một bên có chút lúng túng: "Cần giúp gì không?"

Anh ta ngay cả đầu cũng không thề quay lại: "Ra ngoài ngồi yên đi, đừng có làm chướng mắt tôi."

Làm chướng mắt. Hai chữ đó như cái gai đ.â.m vào tim tôi đau nhức. Làm lụng cả ngày tôi cũng không thấy gì, chỉ vì một câu nói nặng lời của anh ta mà tôi lại không chịu nổi. Rõ ràng trước đây tôi vào bếp giúp anh ta, anh ta sẽ rất vui mà.

Cảm xúc như nước lũ tràn về, không cách nào đè nén được.

"Tôi nấu dở lắm sao?"

"Không có." Tôi lắc đầu.

"Vậy sao đầu cậu lại cúi thấp thế kia?" Thẩm Tấn Thâm cau mày nâng đầu tôi lên, sững lại một giây: "Khóc à?"

"Không có khóc." Tôi rũ mắt, quay mặt đi: "Tôi dụi mắt thôi."

"Tôi không có xin nghỉ việc cho cậu, chỉ nhờ người chuyển kỳ nghỉ phép của cậu lên sớm hơn thôi."

Không khí im lặng một hồi lâu, tôi nghe thấy giọng nói có chút rệu rã của Thẩm Tấn Thâm: "Nếu cậu thực sự không muốn ở đây thì cũng nhịn đi, qua Tết rồi tính."

 

back top