Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Sau khi hết Tết, Thẩm Tấn Thâm đồng ý cho tôi đi làm. Nhưng sáu người kia vẫn cứ phải đi theo.
"Em cũng đâu có chạy mất..."
"Ngoan nào, để an toàn thôi." Vì sợ phô trương nên sáu người đó đóng giả làm bệnh nhân lảng vảng bên ngoài.
"Tạ Kiều, em có thấy mấy bệnh nhân này lạ lạ không?" Trình Hiên khẽ hỏi tôi. Tôi cứ ngỡ anh ấy phát hiện ra mấy người đó là giả, nhưng giây sau lại nghe anh ấy nói: "Chỉ cần anh vừa nói chuyện với em là lại có người đến hỏi anh chuyện này chuyện nọ."
"Chắc không đâu..." Tôi còn chưa nói xong đã có một người đi tới: "Bác sĩ Trình..." Có lẽ đóng giả bệnh nhân thì phải giống một chút chứ nhỉ?
"Đàn anh, thật ngại quá, đã làm phiền anh rồi, lần sau em mời anh ăn cơm nhé."
"Mấy chuyện của bệnh nhân này thì có liên quan gì đến em đâu?"
Tôi ngẩn người, cười gượng một tiếng bào chữa: "Cái đó... trước đây em đột ngột biến mất làm phiền anh quá."
Tôi cứ ngỡ mình đã đủ cẩn thận rồi, không ngờ đoạn đối thoại này vẫn truyền tới tai Thẩm Tấn Thâm.
"Muốn mời cậu ta ăn cơm sao?"
"Em để anh ấy quẹt thẻ của anh trả tiền." Tôi lập tức nói.
Thẩm Tấn Thâm cười, nhéo mặt tôi: "Được rồi, anh cũng đâu có hẹp hòi thế, ngày mai không để mấy người đó đi theo nữa, đừng để ảnh hưởng đến công việc của mọi người."
Khựng lại một chút, anh ta bổ sung thêm: "Nhưng ảnh chụp màn hình thanh toán nhớ gửi cho anh xem đấy."