KẾT HÔN CHỚP NHOÁNG VỚI CHỒNG ĐẠI GIA SAU MỘT ĐÊM LĂN GIƯỜNG

Chương 36: Anh Trai

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Lạc Phong quay đầu lại, khuôn mặt góc cạnh, sâu sắc, có hai phần tương tự với Lạc Tiêu nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.

Lạc Phong nhìn Lạc Tiêu ngồi xuống đối diện, mở lời trầm ổn: "Sao chỉ có mình em?"

Rồi lại liếc qua trang phục của Lạc Tiêu: "Người sắp kết hôn rồi, sao vẫn ăn mặc tùy tiện thế kia."

Lạc Tiêu tựa vào lưng ghế: "Thói quen rồi, em luôn mặc thế này, anh cũng thấy quen rồi còn gì."

Ít nhất bộ này còn tươm tất, là đồ cậu cố ý đi trung tâm thương mại mua trước đây để hẹn hò với Ôn Nhiên.

"Ôn Nhiên muốn vẽ tranh." Lạc Tiêu giải thích lý do chỉ có mình cậu: "Lúc anh gửi tin nhắn thì em đang ở ngoài, Ôn Nhiên ở nhà vẽ tranh, nên em không cố ý gọi cậu ấy."

"Anh đi công tác à?" Lạc Tiêu hỏi, chuyển đề tài.

Quan hệ anh em họ khá tốt, Lạc Tiêu từ nhỏ có chuyện gì chưa chắc nói với cha mẹ, nhưng rất sẵn lòng kể với Lạc Phong.

Lạc Phong lại là kiểu bao che em trai điển hình, từ nhỏ cũng luôn lấy thân phận anh cả chăm sóc Lạc Tiêu.

Hai người chỉ kém nhau ba tuổi, lúc nhỏ cùng nhau chơi Lego, lớn lên cùng nhau chơi bóng, trượt tuyết.

Tuy nhiên, tính cách, bản chất nhân cách và cách họ đối đãi với thế giới lại hoàn toàn khác nhau.

Lạc Phong từ nhỏ mọi môn học đều là A+, học trường danh tiếng, học tài chính và quản lý, cuộc sống ngoài giờ ngoài việc tham gia các cuộc thi hùng biện để tích điểm và vinh dự, đó là không ngừng dùng kinh nghiệm thực tập phong phú để làm đẹp sơ yếu lý lịch, tốt nghiệp liền về tập đoàn của gia đình.

Mặc dù Lạc Tiêu mọi môn học cũng đều là A+, nhưng cậu không thích trường học lắm, cậu thích trượt tuyết, lướt sóng, thích chạy đến những nơi không có thành thị, ngắm nhìn những phong cảnh khác nhau.

Lúc người khác đang bận rèn luyện tích điểm thì cậu đã leo đến đỉnh Chomolungma.

Lúc người khác tốt nghiệp đại học, học lên thạc sĩ tiến sĩ, đi làm, cậu lại thu dọn hành trang, bắt đầu đi bộ xuyên quốc gia.

"Hay là biết em sắp kết hôn nên cố ý đến?" Lạc Tiêu nghĩ gì hỏi nấy.

"Em tính kết hôn, đương nhiên anh phải qua xem." Lạc Phong vẫn giữ vẻ trầm ổn: "Cậu ấy cầu hôn hả?"

"Tại sao?" Lạc Phong thực sự khó hiểu, anh cảm thấy chuyện này không giống với những gì Lạc Tiêu sẽ làm. "Các em mới quen nhau không lâu, kết hôn như vậy, không thấy quá qua loa sao."

"Anh luôn nghĩ em quen với cuộc sống tự do, sẽ không dễ dàng kết hôn, mà nếu kết hôn thì cũng sẽ tìm một người cùng chí hướng, một phượt thủ."

"Em nói cậu ấy là họa sĩ, làm nghệ thuật, anh thực sự không thể tưởng tượng em sẽ có sự giao thoa tình cảm với một người như vậy."

Lạc Tiêu lại cười. Lạc Phong càng nghiêm túc, cậu càng không muốn nghiêm túc.

Cậu không trả lời câu hỏi của Lạc Phong, chỉ nhìn anh: "Sao lại cái giọng điệu này? Làm CEO lâu quá, mặt nạ liền không tháo xuống được hả?"

Hai người nhìn nhau. Một lát sau, Lạc Tiêu cười, Lạc Phong cũng phá vỡ vẻ nghiêm nghị, cười lắc đầu, thần thái và tư thái cũng không còn căng thẳng như trước, chuyển sang trạng thái thả lỏng.

"Thật sự thích?" Lạc Phong cuối cùng không nói mấy chuyện vô vị kia nữa: "Thích cậu ấy ở điểm gì, thích đến mức người ta đề nghị kết hôn, em liền đồng ý?"

Anh nói thêm: "Anh không muốn đả kích em, cũng không cố ý nghĩ về mặt xấu."

"Em không sợ cậu ấy vội vàng như vậy, là vì tiền của em sao."

"Em cũng biết, anh và em, từ nhỏ, bên cạnh chúng ta luôn có những người như vậy."

Lạc Tiêu vẻ mặt thản nhiên: "Ôn Nhiên không biết tình hình của em."

"Chúng em mới quen nhau, cậu ấy căn bản không hiểu biết về bối cảnh gia đình em."

"Cậu ấy chỉ là thích em, ý tưởng lại tương đối phóng khoáng, bay bổng."

"Cậu ấy chắc chắn không phải vì tiền mà đến."

"Bản thân gia cảnh cậu ấy cũng rất tốt, người địa phương, luôn nói kết hôn, nhà xe cậu ấy đều có, có thể dùng nhà cậu ấy."

Nghe vậy, Lạc Phong có chút kinh ngạc, rồi sau đó cảm thấy yên tâm.

Là anh trai, anh không sợ gì khác, chỉ sợ Lạc Tiêu bị người khác lừa tình cảm.

Lừa tiền ngược lại không sao cả, nhà họ nhiều nhất chính là tiền, kẻ lừa đảo có thể lừa được bao nhiêu, không hề quan trọng.

"Cậu ấy là người thế nào?" Đã yên tâm, Lạc Phong tự nhiên tò mò về bản thân Ôn Nhiên.

"Anh xem ảnh trong vòng bạn bè của em, không có chính diện, chỉ thấy người có vẻ ngoài không tồi."

"Thật sự rất đẹp." Lạc Tiêu móc điện thoại trong túi ra, bấm bấm, đưa qua. "Em cảm thấy cậu ấy không giống với những người bình thường khác."

"Ngược lại còn có chút giống em."

"Hả?" Lạc Phong nhìn mấy tấm ảnh trong album điện thoại, quả thật, Ôn Nhiên lớn lên vô cùng đẹp.

Lạc Phong nghe thấy Lạc Tiêu nói, đưa điện thoại lại: "Giống em?"

"Cậu ấy cũng không đi làm, đi chơi khắp nơi, đôi khi vẽ tranh, sẽ bán tranh cho gallery."

"Tiếp xúc mấy ngày nay, em cảm thấy cậu ấy cũng có một tâm hồn tự do."

"Chúng em rất hợp nhau."

"Trò chuyện rất nhiều, cậu ấy cũng biết em làm ở tiệm sửa xe chỉ là tạm thời, thường xuyên ở ngoài, cậu ấy là người đầu tiên em gặp căn bản không hỏi em tại sao không đi làm không có công việc."

"Cậu ấy cảm thấy khuôn mặt rám nắng và đôi tay chai sạn của em khi ở ngoài đường đặc biệt ngầu."

Lạc Tiêu nói những điều này, theo bản năng, nét mặt mang theo nụ cười.

Lạc Phong nghe, ít nhiều cũng kinh ngạc. Người như vậy, quả thật hiếm thấy. Là vì vẽ tranh, làm nghệ thuật, cho nên mới vậy sao?

"Được rồi." Lạc Phong bày tỏ anh đã hiểu: "Em muốn kết hôn, anh qua đây, hỏi những điều này, đương nhiên không phải muốn ngăn cản em."

"Em luôn là người biết rõ nhất mình muốn gì."

"Anh không muốn can thiệp em, chỉ là quan tâm một chút thôi."

 

back top