Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nhiên và Cư Nhã Hân cùng nhau, dạo phố rất vui, mua sắm cũng rất vui.
Ôn Nhiên thuộc loại con trai từ nhỏ đã hòa hợp với con gái, bên cạnh cũng có rất nhiều bạn bè nữ.
Cư Nhã Hân phát hiện ở chung với cậu rất thoải mái, hai người khoác tay nhau, đi dạo một mạch, thoáng cái đã giống như bạn thân.
Vì thế Cư Nhã Hân quen thói lợi dụng thời gian rảnh rỗi trò chuyện WeChat với Lạc Chính Đình, liền gửi qua: 【 Ông xã 】
【 Tính cách Ôn Nhiên đáng yêu lắm 】
【 Em rất thích 】
【 Chỉ là cậu ấy mua đồ hơi tiết kiệm 】
【 Giá vừa lên vạn, cậu ấy liền luôn phải suy xét 】
【 Cái thói quen này không tốt, phải sửa 】
【 Chờ lần này kết hôn xong, em dẫn cậu ấy bay ra ngoài mua sắm, mua sắm thỏa thích, bẻ cái thói quen đó của cậu ấy 】
【 Mua đồ ấy mà, mua cái trên trăm vạn không phải rất bình thường sao 】
【 Trong nhà lại không phải không có tiền 】
【 Em thấy vẫn là chúng ta cho Lạc Tiêu tiền tiêu vặt quá ít 】
【 Chờ họ kết hôn, thêm Nhiên Nhiên vào ủy thác, lại thêm chút hạn mức 】
【 Tiền nhiều hơn, quen dần, Nhiên Nhiên tiêu tiền sẽ không sợ hãi nữa 】
【 Ông nói đúng không, ông xã 】
Nhưng Cư Nhã Hân và những người khác không biết là, bên này, một đám bạn bè chó má đều đang xúi giục Ôn Nhiên:
"Mày sao thế? Có một ông chồng cấp bậc Daddy, một mình mày giấu đi?"
"Vóc dáng anh ấy tốt như vậy, mày có phải nên cẩu phú quý chớ tương quên không?"
"Mày cố ý hả, cho anh ấy mặc bộ đồ này, mày không thấy sao, câu đến chúng tao nước miếng chảy đầy đất!"
"Mẹ nó, thảo nào muốn kết hôn chớp nhoáng, ăn ngon như vậy."
"Chụp ảnh! Nhất định phải chụp ảnh! Độ nét cao! Khoả thân! Gửi thẳng!"
...
"Được, được, chụp." Ôn Nhiên đuổi một đám người đi.
Buổi tối lúc ăn buffet ở nhà hàng, Ôn Nhiên mới ngồi cùng Lạc Tiêu nói chuyện tử tế được.
Ôn Nhiên lúc này không còn hưng phấn như lúc đi bắt gian buổi chiều, bình tĩnh lại, cậu cũng cảm thấy không nên dẫn họ đi bắt gian gì đó.
Kết hôn dù sao cũng là chuyện quan trọng và nghiêm túc, lần đầu gặp mặt, cậu ít nhất cũng nên để lại ấn tượng tốt với Lạc Phong và Cư Nhã Hân, chứ không phải thể hiện sự trừu tượng.
"Em xin lỗi nha." Ôn Nhiên ngồi sát Lạc Tiêu, nói nhỏ, trên mặt có vẻ hối lỗi: "Không nên như vậy. Quá điên rồ rồi."
"Đám bọn em riêng tư đôi khi quả thật không đứng đắn lắm, sẽ chơi đùa các kiểu."
Và so với ý kiến của Lạc Phong và Cư Nhã Hân, Ôn Nhiên càng quan tâm Lạc Tiêu. Cậu hỏi Lạc Tiêu: "Anh không thích em như vậy, đúng không?"
"Không có." Lạc Tiêu lúc này nhớ ra điều gì, nói: "Lần đầu tiên anh gặp em, em không phải nhuộm tóc hồng, trang điểm, đeo khuyên môi sao."
"Hóa ra anh thấy hả?" Ôn Nhiên kinh ngạc.
Lại lộ vẻ vô tội: "Cũng là đùa giỡn thôi."
"Em biết anh chắc chắn không thích..."
Lạc Tiêu dừng lại: "Anh nói anh không thích?" Không có mà?
"Em cảm thấy anh để ý những thứ này?"
Chẳng lẽ không phải sao? Ôn Nhiên chớp chớp mắt, nhìn Lạc Tiêu.
Lạc Tiêu cười: "Không, anh không bận tâm."
"Em muốn trang điểm thế nào thì trang điểm, anh đều có thể chấp nhận."
Thật hả? Mắt Ôn Nhiên sáng lên.
Anh tốt quá. Ôn Nhiên tiến tới, hôn nhanh lên má Lạc Tiêu.
Lạc Tiêu cũng nâng cánh tay, ôm lấy vai Ôn Nhiên.
Vừa lúc Lạc Phong lúc này đang bưng đồ ăn trở về. Đột nhiên thấy hai người thân mật, Lạc Phong chệch hướng, đi về phía bên kia, kiên quyết không quay lại làm kỳ đà cản mũi.
Ôn Nhiên lúc này cầm điện thoại, lướt vòng bạn bè của mình, cho Lạc Tiêu xem những nội dung và ảnh cậu chưa từng thấy trước đây (những thứ bị phân nhóm) — Nếu không bận tâm, đương nhiên phải chia sẻ, để Lạc Tiêu xem, hiểu về cậu nhiều hơn.
Cư Nhã Hân lúc này cũng bưng đồ ăn trở về, thấy Ôn Nhiên và Lạc Tiêu đều không đi lấy đồ ăn, mà đang ghé vào nhau xem điện thoại, bà dừng bước, móc điện thoại trong túi ra, chụp lại cảnh này, gửi cho Lạc Chính Đình: 【 Tình cảm tốt lắm nha 】
【 Em nói mà, kết hôn chớp nhoáng không có vấn đề gì hết 】
Lạc Chính Đình trả lời: 【 Anh không nói là có vấn đề 】
Lại nói: 【 Quên rồi sao, chúng ta cũng là kết hôn chớp nhoáng 】
【 Quen nhau 41 ngày, ngày thứ 42, anh cầu hôn em trên tàu 】
【 Nhớ chứ 】
Cư Nhã Hân cười ngọt ngào, vừa đi vừa nhìn điện thoại trả lời. Bà trở về, ngồi xuống, không vội ăn, cứ cúi đầu trò chuyện điện thoại.
Lạc Phong trở về, nhìn bên cạnh mình, lại nhìn Lạc Tiêu và Ôn Nhiên đối diện, trong lòng lại thở dài: Được rồi, chỉ có mình anh.
Lạc Phong vừa ăn, vừa cầm điện thoại, thấy nhàm chán, liền gửi cho AI Cây nhỏ: 【 Khi nào tôi có thể thoát ế? 】
Cây nhỏ trả lời ngay lập tức: 【 Tôi bấm ngón tay tính toán, chờ anh 80 tuổi 】
Lạc Phong chụp màn hình, tìm người phụ trách dự án Cây nhỏ trên WeChat, gửi qua: 【 mỉm cười.jpg 】
【 Đội ngũ các anh có phải không muốn làm nữa không? 】
Màn hình điện thoại chuyển về giao diện trò chuyện với Cây nhỏ, Cây nhỏ lại thêm một câu: 【 Độc thân không tốt sao, vừa có thể làm người, lại có thể làm chó 】
Lạc Phong thoát ra, trực tiếp gỡ ứng dụng.
