Kiếm được một khoản tiền lớn, tôi không vội vàng mang ra cho Lý Hiến.
Một là không biết giải thích tiền từ đâu mà có.
Hai là không muốn đi học mẫu giáo sớm như vậy.
Cứ nghĩ đến cảnh trong trường mẫu giáo toàn là những đứa trẻ khóc nhè mũi dãi chảy ròng ròng vào miệng như thằng nhóc dưới lầu kia...
...... Thôi thì bỏ đi vậy.
Ngày tháng vẫn trôi qua như trước.
Thỉnh thoảng Lý Hiến vẫn nhớ tới Phó Lâm Uyên.
Phần lớn thời gian là nghĩ cách kiếm tiền.
Dưới áp lực cao liên tục suốt hai tuần.
Ông ấy đã thành công ngã bệnh.
Sốt cao, Kiều Ngô không dám chậm trễ một giây nào, lập tức đưa ông ấy đến bệnh viện.
Vì Lý Hiến chính là bị sốt đến ngốc từ khi còn nhỏ.
Đợi đến khi truyền dịch xong, cơn sốt hạ xuống, đã là ngày hôm sau rồi.
Tôi nằm bò bên giường, nhìn Lý Hiến đang nhắm nghiền mắt trên giường, so với thằng nhóc dưới lầu không biết ngoan hơn bao nhiêu lần.
Lấy chiếc thẻ ngân hàng ra đưa cho Kiều Ngô.
"Chú Kiều, trong này có tiền để đóng viện phí, còn phải phiền chú mua cho ba ít đồ bồi bổ nữa."
Kiều Ngô kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: "Ở đâu ra vậy?"
Tôi không nói gì, Kiều Ngô nhanh chóng đoán ra:
"Ba chó của nhóc cho à? Sao tự nhiên lại cho tiền nhóc? Muốn nhận lại nhóc à? Chú nói cho nhóc biết, cái đám nhà giàu này là vô lương tâm nhất đấy, nhóc đừng có vì tiền mà bỏ rơi ba nhóc thật nhé, không là cậu ấy khóc c.h.ế.t mất."
"Hừ." Tôi lạnh lùng cười một tiếng.
Mặc dù giọng trẻ con nghe không rõ lắm, nhưng tôi vẫn lạnh giọng: "Con chỉ có một người ba thôi."
"Ôi chao~" Kiều Ngô vò đầu tôi khiến tôi đứng không vững, "Không hổ là con trai ngoan của ba nhóc, đợi đấy, chú ra ngoài mua đồ ăn cho hai người đây!"