Lý Hiến thường xuyên bị người ta gọi là kẻ ngốc.
Nghe Kiều Ngô nói, hồi nhỏ Lý Hiến còn biết đau lòng.
Dần dần lớn lên, ông ấy đã có thể thản nhiên chấp nhận từ này rồi.
Nhưng tôi thì không thể.
Mẹ kiếp, hai cái lão già sắp xuống lỗ này tự mình vác mặt đến thì thôi đi.
Còn làm khó Lý Hiến.
Mặc dù tôi rất muốn mở cửa ra cho bọn họ một trận.
Nhưng có một câu bọn họ nói đúng.
Dù cho tôi không muốn thừa nhận, nhưng chỉ cần kết quả xét nghiệm cha con ra lò.
Lý Hiến sẽ rơi vào thế yếu.
Đến lúc đó ra tòa kiện tụng, ông ấy cũng khó lòng mà thắng được.
Vì vậy, tôi phải khiến bọn họ chủ động từ bỏ ý định này.
Tôi vỗ vỗ vai Lý Hiến.
"Ba ơi, con muốn đi theo bọn họ vài ngày."
Lý Hiến sững sờ: "Bảo bảo, con cũng muốn đi theo bọn họ sao?"
Đột nhiên, ông ấy như rơi vào một hồi ức nào đó, nước mắt từng giọt lớn không tự chủ được mà rơi xuống.
"A Uyên cũng là đi theo bọn họ, rồi không bao giờ trở lại nữa, bảo bảo con cũng muốn đi theo bọn họ sao?"
Lý Hiến hoàn toàn rơi vào cảm xúc của riêng mình.
"Không phải đâu ba!" Tôi ôm lấy cổ Lý Hiến, áp sát đầu mình vào mặt ông ấy.
Nước mắt ướt đẫm mang theo chút vị mặn.
Tôi nhẹ nhàng cọ xọ.
"Con sẽ quay lại mà ba, chậm nhất là một tuần, con sẽ quay lại."
Lý Hiến rất dễ tin tưởng người khác.
Nghe lời tôi nói, cảm xúc của ông ấy dần bình tĩnh lại.
Đôi mắt đen láy vẫn còn đọng những giọt nước mắt.
"Thật sự sẽ quay lại chứ? Bảo bảo."
Tôi gật đầu thật mạnh: "Thật ạ."
Lý Hiến bấy giờ mới buông tay đặt tôi xuống đất.