Lý Hiến là ba tôi, cũng là mẹ của tôi.

Chương 15

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Căn biệt thự rộng hơn ba trăm mét vuông, gồm ba tầng.

Tôi đeo chiếc ba lô nhỏ mà Kiều Ngô vừa mới mua tạm cho đi xuống tầng một.

Bật đèn lên, căn biệt thự sáng trưng.

Đập vào mắt là một loạt tranh treo tường, đồ cổ, gốm sứ.

Nhìn qua là biết ngay nhà giàu mới nổi.

Tôi dạo quanh một vòng, nhét hết những thứ nhỏ nhắn dễ bán lấy tiền vào ba lô.

Còn những thứ không mang đi được ấy à...

Hừ, dám làm khó Lý Hiến.

Tôi cầm một chiếc bình hoa bằng sứ, dùng sức đập mạnh xuống đất.

Tiếng vỡ chói tai vang lên trong sảnh lớn vắng lặng.

Biệt thự không có người giúp việc ở lại, sớm đã giải tán hết rồi.

Chỉ còn hai cái thứ già nua trên tầng ba.

Tôi sợ hai cái thứ đó xuống nhanh, đến lúc đó cản tôi thì tôi không còn gì để đập nữa.

Thế nên tôi không thèm nghỉ lấy một hơi.

Cứ thấy cái gì là đá, là đánh, là đập, là quăng.

Cho đến khi tôi thở hổn hển.

Trên lầu vẫn chẳng có động tĩnh gì.

...... Hai cái thứ già nua này ngủ say quá nhỉ.

Vậy thì tranh thủ thở một lát.

Đang lúc tôi vịn tường nghỉ ngơi.

Một chiếc ô tô nhỏ chậm rãi dừng lại trước cửa biệt thự.

Tôi đứng im lặng.

Nhìn xe dừng hẳn.

Một lát sau, cửa lớn biệt thự chậm rãi mở ra.

Một bóng người cao lớn bước vào.

Là Phó Lâm Uyên.

Tôi tùy tiện cầm lấy một món đồ sứ thanh hoa bên cạnh.

Nhìn Phó Lâm Uyên dần dần tiến lại gần.

Cho đến khi bước vào cửa chính, ông ta ngẩng đầu dưới ánh đèn chói mắt.

Khoảnh khắc đối mắt với tôi.

Tôi buông tay thả chiếc sứ thanh hoa ra.

"Xoảng" một tiếng.

Trong đôi đồng tử đang giãn ra của Phó Lâm Uyên, tôi nhếch mép cười.

 

back top