Lý Hiến là ba tôi, cũng là mẹ của tôi.

Chương 17

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tốc độ của bà già kia nhanh thật.

Lúc đi xuống, Phó Lâm Uyên vừa vặn đặt tôi vào trong xe.

Bà ta giơ tay chặn lại, chỉ tay vào mặt Phó Lâm Uyên bắt đầu mắng.

"Anh muốn làm gì, đây là cháu nội nhà họ Phó tôi! Trong nhà có trộm anh không quản, anh còn định mang đứa trẻ đi!"

Lão già cũng chống gậy đi xuống, run rẩy nhìn bãi chiến trường hỗn độn trong nhà mà nước mắt đầm đìa.

"Đồ sứ thanh hoa của tôi! Ai, kẻ nào dám tới nhà họ Phó tôi làm loạn!"

Giọng nói ngày càng yếu đi, cảm giác như giây tiếp theo sẽ ngất xỉu luôn vậy.

Cứ thế vừa khóc vừa náo, nhà họ Phó nhất thời nhốn nháo hết cả lên.

Tôi bám vào cửa sổ xe nhìn.

Phó Lâm Uyên kéo bà già kia ra: "Mẹ, lúc nó sinh ra chúng ta đã không quản, bây giờ cũng chẳng có tư cách để quản."

"Sao lại không có tư cách chứ!" Giọng bà già ngày càng sắc lẹm, "Trên người nó chảy dòng m.á.u nhà họ Phó!"

Nhìn bộ dạng vô lý hết phần thiên hạ của hai cái thứ già nua này.

Tôi bắt đầu cảm thấy hơi đồng cảm với Phó Lâm Uyên rồi đấy.

Bà già kia tiếp tục nhảy dựng lên: "Cái thằng ngốc kia thì hiểu được cái gì? Nó thì biết nuôi dạy con cái kiểu gì!"

???

Cái mụ già c.h.ế.t tiệt này, chuyện này mà cũng lôi Lý Hiến vào được.

Tôi đẩy cửa xe.

Chạy thẳng vào nhà.

Trước khi mọi người kịp phản ứng.

Tôi đẩy chiếc ghế tới dưới một bức cổ họa.

Một tay nắm lấy, sau đó nhảy xuống.

Bức cổ họa "xoẹt" một tiếng rách làm đôi.

Dưới vẻ mặt há hốc mồm kinh ngạc của lão già.

Tôi phủi phủi tay: "Lần sau hai người còn dám mắng ba tôi nữa, tôi sẽ xé sạch sành sanh chỗ này cho xem!"

Lão già ngay cả tiếng cũng không kịp phát ra.

Mắt trợn ngược, ngã lăn ra đất.

Bà già và Phó Lâm Uyên ngoài cửa lập tức chạy vào.

Vừa bấm nhân trung vừa gọi cấp cứu.

Xe cứu thương còn chưa tới.

Lão già đã tỉnh lại trước.

Lão ngoẹo đầu chỉ vào tôi: "Cút! Mau đuổi cái thằng nhóc súc sinh này đi, nhà họ Phó ta không có đứa cháu nào như vậy cả."

Tôi quay đầu đi thẳng.

Làm như tôi thiết tha làm cháu của mấy người lắm ấy.

Đồ ngu.

 

back top