Nhưng cơ thể của tôi nhỏ quá.
Chẳng thể ngăn nổi cái tên khốn này.
Còn bị ông ta một phát bế bổng lên lầu.
Mãi đến cửa nhà, Phó Lâm Uyên mới đặt tôi xuống.
Sau khi gõ cửa.
Lý Hiến nhanh chóng mở cửa ra.
Tôi lập tức lao tới ôm chặt lấy chân ông ấy.
"Ba ơi, con nhớ ba quá!"
Lý Hiến bế tôi lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Bảo bảo! Con về rồi sao!"
Mặc dù đang mỉm cười, nhưng vẫn có thể thấy rõ sự mệt mỏi của Lý Hiến.
Tôi sờ sờ mặt ông ấy, hơi lành lạnh: "Ba ơi có phải bệnh của ba vẫn chưa khỏi không?"
Lý Hiến hôn nhẹ vào tay tôi: "Khỏi rồi mà, ba nhớ bảo bảo lắm."
Mới quấn quýt với Lý Hiến chưa đầy hai phút.
Ông ấy đã nhìn thấy Phó Lâm Uyên đứng ở cửa.
"A Uyên!" Giọng điệu của Lý Hiến còn ngạc nhiên vui mừng hơn cả lúc thấy tôi.
Tôi quay đầu lườm Phó Lâm Uyên một cái cháy mặt.
"A Uyên anh cũng tới rồi sao?"
Lý Hiến có chút bất an, vòng tay ôm tôi cũng ngày càng chặt hơn.
Cho đến khi Phó Lâm Uyên đột nhiên gọi một tiếng: "Hiến Bảo, anh về rồi đây."
Dứt lời, một giọt chất lỏng ấm áp rơi xuống tay tôi.
Nước mắt Lý Hiến như những hạt trân châu, không ngừng rơi xuống.
Phía sau một vòm n.g.ự.c rộng lớn bao phủ lấy.
Phó Lâm Uyên ôm Lý Hiến vào lòng.
Còn tôi đang được Lý Hiến bế thì bị kẹp chặt ở giữa hai người bọn họ.
Một bên là nước mắt của Lý Hiến, một bên là tên Phó Lâm Uyên đáng ghét.
Tôi rất muốn vùng vẫy, nhưng nghĩ tới khuôn mặt mệt mỏi của Lý Hiến.
Lại thôi.
Phó Lâm Uyên ôm Lý Hiến, miệng không ngừng xin lỗi.
"Hiến Bảo, xin lỗi em, thực ra anh vẫn luôn có ký ức, là anh có lỗi với hai cha con."
Tôi, kẻ sắp bị kẹp thành cái bánh nướng, vẫn kiên trì đảo mắt khinh bỉ một cái.
Bọn tra nam chỉ giỏi nói lời hay ý đẹp, xin lỗi thì có ích gì chứ.
Thế nhưng giây tiếp theo, tôi nghe thấy Lý Hiến nói: "Không sao đâu A Uyên, anh về là tốt rồi."
???
"A a a a a!"
Hoàn toàn không muốn để hai người họ tiếp tục nói chuyện nữa, tôi hét toáng lên.
Hai người lập tức tách ra, tôi đẩy tay Lý Hiến nhảy xuống đất.
Nói với Lý Hiến: "Ba không được tha thứ cho ông ta!"
Trên mặt Lý Hiến vẫn còn vương hai giọt nước mắt, chưa kịp để tôi nhắc nhở, một bàn tay lớn đã lau đi giúp ông ấy.
Tôi quay người dồn sức đẩy Phó Lâm Uyên một cái.
Lý Hiến lập tức cúi người nắm lấy tay tôi: "Bảo bảo, ông ấy là ba con."
Tôi lau đi giọt nước mắt rơi lúc nào không hay: "Ông ta không phải ba con, ông ta đã bỏ rơi ba, cũng bỏ rơi con! Ông ta là một tên khốn, ông ta không phải ba con!"
Vẻ mặt vốn luôn ôn hòa của Lý Hiến bắt đầu trở nên nghiêm túc: "Bảo bảo, không được nói ba như vậy."
"Ba vì ông ta mà mắng con sao?" Tôi hất tay Lý Hiến ra, hét lớn rồi chạy vào trong nhà.
"Ba đúng là một đồ đại ngốc!"