Lý Hiến rất ngốc, vẫn giống như trước đây, toàn tâm toàn ý tin tưởng tôi.
Tôi biết anh ấy cầm tấm ảnh của chúng tôi, thỉnh thoảng lại vuốt ve khuôn mặt tôi trong ảnh.
Tôi biết anh ấy rất nhớ tôi.
Nhưng tôi không dám gặp anh ấy.
Tôi chỉ dám trốn trong bóng tối, lén lút và tham lam nhìn ngắm anh ấy.
Cho đến một tai nạn bất ngờ khác, chúng tôi đã chạm mặt nhau.
Tôi còn biết được rằng, chúng tôi có một đứa con.
Tôi vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Nhưng hễ nghĩ tới cha mẹ ở nhà.
Tôi lại bình tĩnh lại.
Anh ấy không thể về nhà họ Phó.
Đứa trẻ rất thông minh, biết bảo vệ Lý Hiến, biết nhe nanh múa vuốt với tôi.
Thằng bé dùng giọng nói non nớt đó, hết lần này đến lần khác chỉ ra sự nhu nhược của tôi.
Tôi mới cuối cùng hiểu ra một điều.
Ngay từ đầu, tôi không phải sợ mình yêu Lý Hiến.
Mà là sợ Lý Hiến sẽ không thích một Phó Lâm Uyên sau khi khôi phục ký ức, trở nên nhạt nhẽo và nhu nhược này.
Vì vậy.
Là tôi cần Lý Hiến.
Tôi lại một lần nữa mặt dày tìm tới Lý Hiến.
Gọi cái tên gọi thân mật vốn chỉ thuộc về mình tôi năm xưa.
Anh ấy đã tha thứ cho tôi.
Không, là anh ấy vẫn luôn chờ đợi tôi.