Nhìn vào trang viên trống rỗng, Văn Tân Niên cười lạnh, ánh mắt đen đặc khiến người ta rùng mình. Bị lừa rồi. Đối với Chu Triệt, thực tế hắn không có nhiều tình cảm, chỉ là Chu Triệt trông có vẻ biết điều, dễ kiểm soát, là đối tượng liên hôn tốt nhất. Còn Chu Húc quá quậy phá, hoang dã khó thuần, nên dù trước đây Chu Húc có theo đuôi lấy lòng, hắn cũng chưa từng có ý định ở bên cậu.
Thế nhưng Văn Tân Niên lại không thể quên được dáng vẻ của Chu Húc dưới thân mình đêm đó. Ngoan ngoãn... đáng thương... Nhưng hắn cảm thấy Chu Húc không nên như vậy.
Chu Húc phải là một người rạng rỡ, tính tình hơi nóng nảy nhưng khi đối diện với hắn luôn cười hì hì. Lúc không cười, đôi mắt cậu to tròn, trông vừa trong sáng vừa vô tội, lúc nổi giận thì như một chú chó con bị chọc giận, nhe răng trợn mắt.
Chu Húc luôn theo sau hắn, mỗi lần gặp đều tặng hắn một đóa hoa hồng. Chu Húc nói: "Tin tức tố của em là mùi hoa hồng, anh Tân Niên ngửi nhiều có khi sẽ thích em thêm một chút."
Người nhà họ Văn vốn thiên tính lạnh lùng, trong mắt họ không gì quan trọng bằng lợi ích. Có một lần dự án hắn đầu tư bị thua lỗ, những người chú bác trong họ chẳng thèm quan tâm lúc đó hắn đang ốm mà cứ đến chỉ trích. Hắn biết họ làm vậy chỉ để tranh giành quyền lực. Lúc đó chỉ có Chu Húc đến thăm hắn, ánh mắt đầy xót xa, đôi mắt to mọng nước.
Nghe những lời của đám người kia, Chu Húc từ một chú chó con bỗng hóa thành một chú sư tử nhỏ xù lông, chắn trước mặt hắn, chỉ trích những người kia không phải con người, chỉ là một lần thất bại thôi mà, họ là người thân cơ mà, sao có thể nói những lời như vậy khi người thân đang ốm chứ?
Đêm đó Văn Tân Niên mới phát hiện ra, hóa ra Chu Húc từ lâu đã có thể lay động trái tim hắn. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng đè nén cảm giác trái tim bị người khác dắt mũi này. Một người như hắn sẽ không cầu mong chân tình, nhưng nếu Chu Húc đã có thể ảnh hưởng đến hắn, vậy thì hắn sẽ cướp cậu về để nuôi bên cạnh mình!