Thẩm Việt Châu nhìn tôi mới một ly rượu đã say như một bãi bùn lầy, bất lực thở dài.
Hắn đưa tay day trán, thở hắt ra một hơi dài, tiến lại gần định bế thốc tôi lên.
"Đi ngủ thôi, đừng uống nữa, lát nữa em nấu bát canh giải rượu cho anh uống."
Tôi rất ngang ngược xua tay: "Không, chưa uống đủ."
Thẩm Việt Châu phì cười: "Thế để lần sau uống tiếp."
"Không có lần sau đâu." Tôi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, khóc lóc thê thảm: "Thẩm Việt Châu, anh sắp đi rồi."
"Em có thể vĩnh viễn nhớ kỹ anh không."
"Anh cũng khá là thích em đấy."
Chân mày Thẩm Việt Châu giật nảy một cái, hắn bịt cái miệng đang nói năng lung tung của tôi lại.
"Là thật đấy." Tôi mơ màng: "Anh thật sự sắp đi rồi, anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa."
Đáp lại tôi là những nụ hôn liên tiếp của Thẩm Việt Châu.
Tôi bị Thẩm Việt Châu bế lên giường, hắn đè tôi dưới thân, tình cảnh đúng là trái ngược hoàn toàn với ngày đầu gặp mặt.
"Anh định đi đâu?" Thẩm Việt Châu bóp cằm tôi, ánh mắt âm u: "Ngay cả anh cũng muốn rời bỏ em sao?"
Hắn bức thiết muốn có được câu trả lời từ miệng tôi, nhưng tôi đã không còn khả năng suy nghĩ về câu hỏi của hắn nữa, nhất quyết không nói cho hắn biết đáp án.
Chỉ nghĩ rằng không được để Thẩm Việt Châu biết tin tôi chết, kẻo lại khiến hắn thêm đau lòng.
Tôi bắt đầu vung tay múa chân cởi áo Thẩm Việt Châu ra: "Trước khi đi có thể cho anh cảm nhận cơ n.g.ự.c và cơ bụng của em chút được không."
Thẩm Việt Châu không chịu bỏ qua, cuối cùng sự kiên nhẫn của hắn cạn kiệt, trong sự trêu chọc cố ý của tôi, hắn đan chặt mười ngón tay với tôi.
"Được thôi, tối nay sẽ cho anh cảm nhận thật kỹ."
......