Năm tháng sau đó trôi qua khá dễ chịu.
Thông qua việc tự tu luyện cũng như tỷ thí với các vị đại sư huynh khác, tu vi của ta đã thành công thăng từ Hóa Thần trung kỳ lên Hóa Thần hậu kỳ. Văn Ức thì từ Nguyên Anh trung kỳ lên Nguyên Anh đỉnh phong.
Vào đêm diễn ra buổi tiệc chia tay, hắn và những người bạn kết giao được trong thời gian qua uống rượu mua vui, bộ dạng rất ra dáng "không say không về".
Ta ngồi tại chỗ uống thứ rượu gạo hoa quế có vị ngọt thanh, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Văn Ức, đảm bảo hắn không gây ra chuyện gì.
Nhìn đến không biết là lần thứ mấy, Hách Liên Tứ cầm chén rượu đi tới trước mặt ta, nói: "Thịnh sư huynh, làm một chén?"
Dù ta không thích hắn nhưng cũng không phải kẻ mất lịch sự, bèn cạn với hắn một chén. Ta hoàn toàn không chú ý thấy Hách Liên Tứ đã rắc thứ gì vào bình rượu.
Trăng sáng sao thưa, trời sắc tối mịt.
Ta cảm thấy hơi say, đứng dậy muốn ra ngoài hít thở không khí, không ngờ lại bị Hách Liên Tứ đỡ lấy cánh tay: "Thịnh sư huynh, huynh xem huynh say đến mắt cũng không tỉnh táo rồi, ta đưa huynh đi nghỉ ngơi."
Ta đẩy hắn ra, xa cách nói: "Ta tự đi được, không phiền Hách Liên sư đệ nhọc lòng."
Hách Liên Tứ nhướng mày, một lần nữa giữ lấy tay ta. Ta định vùng vẫy lần nữa nhưng phát hiện không thoát ra được, cứ như bị càng cua kẹp chặt vậy. Ta mấp máy môi, chưa kịp nói gì thì trong người bỗng trào dâng một luồng nóng nực khó tả, chân tay cũng bủn rủn.
Thử vận linh lực, phát hiện cũng không dùng được.
Lòng ta đột nhiên chùng xuống.
Hách Liên Tứ bịt miệng ta lại, tránh né dòng người qua lại, đưa ta ra ngoài. Chẳng biết có phải nhờ hào quang nhân vật chính hay không mà suốt quãng đường chẳng chạm mặt ai cả.
Rất nhanh đã đến nơi ở của đệ tử thân truyền Thanh Kiếm Tông. Hách Liên Tứ đưa ta vào phòng ngủ của hắn, rồi đặt ta nằm xuống giường.
Sắc mặt ta không tốt: "Ngươi muốn làm gì?"
Hách Liên Tứ ái ngại vuốt ve đuôi mắt dài của ta: "Ta đã nói rồi mà, Thịnh Thanh Chu, ngươi chỉ cần đứng đó thôi đã khiến người ta muốn thượng."
Ta không thể tin nổi: "... Ngươi điên rồi sao?"
"Ta không điên." Hách Liên Tứ l.i.ế.m môi, đôi mắt đen lộ rõ vẻ ác ý không thèm che giấu: "Vừa có thể nếm được hương vị của ngươi, vừa có thể hủy hoại ngươi, một công đôi việc, sao ngươi có thể bảo ta điên được?"
Ta nổi gân xanh: "Ta là nam! Ngươi mẹ nó không thấy buồn nôn sao?!"
Hách Liên Tứ cười nói: "Ta nam nữ không kỵ."
Ta: "..."
Ngón tay Hách Liên Tứ thuận theo đuôi mắt bị dược hiệu ép cho đỏ bừng mà chậm rãi di chuyển xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở bắp đùi.
Chạm vào qua lớp vải, hắn bất hảo nói: "Thịnh Thanh Chu, ngươi cũng khá 'lớn' đấy."
Ta vừa hổ thẹn vừa giận dữ lườm hắn.
Hách Liên Tứ cợt nhả: "Đừng nhìn ta như vậy, bằng không ta sẽ chơi c.h.ế.t ngươi đấy."
Ta lườm hắn dữ dội hơn, miệng cũng không quên đe dọa: "Hôm nay ngươi chỉ cần dám động vào một ngón tay của ta, ngày mai ta tuyệt đối sẽ không để ngươi yên ổn."
Hách Liên Tứ không những không sợ, trái lại còn cười tươi rói: "Ta rất mong chờ."