Tại bữa tiệc tối của giới hào môn, tôi trêu chọc cậu phục vụ ngoan ngoãn đang bưng rượu kia.

Chương 1

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Bữa tiệc tối linh đình, chén thù chén tạc.

Tôi cầm một ly champagne, buồn chán dựa vào góc tường.

Trong tầm mắt bỗng xuất hiện một cậu phục vụ. Áo sơ mi trắng, quần tây đen, phác họa nên đường thắt lưng săn chắc và đôi chân dài miên man. Cậu ta hơi cúi đầu, đôi lông mày dưới làn tóc mái lòa xòa trông cực kỳ ngoan ngoãn.

Tôi nảy ra chút ý đồ xấu. Khi cậu ta đi ngang qua, tôi đưa tay chặn lại.

Đầu ngón tay tôi điểm lên chiếc khay bạc trước n.g.ự.c cậu ta: "Rượu này, bán thế nào?"

Cậu ta ngẩng đầu, để lộ một gương mặt khiến hơi thở tôi khựng lại. Gương mặt này tôi quá đỗi quen thuộc, quen đến mức khắc cốt ghi tâm.

Cậu phục vụ chớp chớp mắt, nghiêm túc trả lời: "Tiên sinh, đây là đồ uống cung cấp miễn phí của bữa tiệc."

Tôi mỉm cười. Đầu ngón tay trượt từ khay bạc xuống cổ tay cậu ta, rồi lướt dần lên, dừng lại trên khuy măng sét của bộ âu phục. Khuy măng sét bằng đá obsidian, cắt gọt tinh xảo.

Tôi ve vuốt cảm giác lạnh lẽo ấy: "Còn người thì sao? Người bán thế nào?"

Vành tai cậu ta lập tức đỏ bừng. Nhưng ánh mắt lại không hề né tránh, cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi. Cậu ta đưa đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m qua làn môi khô khốc, yết hầu khẽ chuyển động.

Cậu ta hạ thấp giọng, mang theo chút khàn khàn: "Tiên sinh, cho chút tiền boa nhé?"

Cái chạm này, chuẩn xác giẫm lên dây thần kinh của tôi.

Tôi vừa định lên tiếng thì tai nghe Bluetooth truyền đến một tiếng rè điện tử.

Ngay sau đó là một giọng nói mà tôi ngỡ rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ nghe lại nữa. Lạnh lùng, mang theo sự cường thế không thể kháng cự.

Là Hoắc Diễm. Vị người yêu cũ tài phiệt vừa mới từ nước ngoài trở về của tôi.

【Đó là âu phục may riêng của tôi.】

【Trong khuy măng sét có định vị.】

【Thẩm Ngôn, người em đang sờ là em trai tôi.】

 

back top