Nụ hôn đó giống như một đám cháy lan rừng, từ môi răng thiêu đốt thẳng vào tận đáy tim.
Kỹ năng hôn của Hoắc Nhiên cũng bá đạo y hệt anh trai cậu ta, nhưng lại pha thêm một chút hung hăng đầy non nớt của kẻ liều mạng.
Đến khi cậu ta chịu buông tôi ra, cả hai chúng tôi đều thở dốc.
Tôi đưa tay lau khóe môi, hơi đau.
"Cậu cầm tinh con ch.ó à?"
Hoắc Nhiên tựa trán vào trán tôi, cười trầm thấp: "Cầm tinh con sói. Chuyên ăn thịt loại thỏ trắng không nghe lời như anh."
Tôi đẩy mặt cậu ta ra: "Cút đi, ai là thỏ trắng hả."
Bầu không khí trong xe vì nụ hôn này mà trở nên khác biệt. Ám muội, nóng bỏng, và còn có một cảm giác đồng lòng nhất trí của hai kẻ cùng chung chiến tuyến.
"Nói thật đi, cậu có nắm chắc không?" Tôi hỏi cậu ta.
Tranh dự án với tập đoàn Hoắc Thị chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Công ty tôi dù phát triển tốt nhưng so với một gã khổng lồ như Hoắc Thị thì vẫn chẳng thấm tháp gì.
"Không nắm chắc." Hoắc Nhiên trả lời rất dứt khoát.
Tôi: "..."
"Nhưng," cậu ta bổ sung, "tôi sẽ không thua."
Ánh mắt cậu ta vô cùng kiên định.
"Dự án này tôi đã nghiên cứu rất lâu rồi. Phương án của chúng ta tốt hơn, sáng tạo hơn Hoắc Thị. Biến số duy nhất chính là Hoắc Diễm. Anh ta sẽ dùng tư bản và quyền lực để nghiền nát chúng ta."
Tôi hiểu ý cậu ta. Trước sức mạnh tuyệt đối của đồng tiền, những ý tưởng dù hay đến đâu cũng có thể trở nên mong manh dễ vỡ.
"Được rồi." Tôi vỗ vai cậu ta, "Cùng lắm thì công ty phá sản, tôi về kế thừa gia nghiệp."
Hoắc Nhiên nhướng mày: "Nhà anh còn có gia nghiệp để kế thừa cơ à?"
"Tất nhiên." Tôi nói dối không chớp mắt, "Nhà tôi có tám trăm mẫu đất, mấy nghìn con lợn, đang đợi tôi về làm chủ trang trại lợn đây."
Hoắc Nhiên bị tôi chọc cười. Khi cậu ta cười, đôi mắt cong cong như một đứa trẻ chưa lớn, chẳng giống chút nào với kẻ điên dám thách thức anh trai mình ban nãy.
"Được thôi." Cậu ta cười nói, "Vậy tôi sẽ làm nhân viên chăn nuôi cho anh. Nuôi lợn, và nuôi cả anh nữa."