Tôi đứng trên sân khấu, nhìn bóng lưng Lục Yến dìu Lâm Trạch biến mất sau cánh cửa hội trường.
Khách khứa xung quanh xì xào bàn tán, những ánh mắt đổ dồn về phía tôi pha trộn đủ loại cảm xúc: đồng cảm có, hả hê có, và cả những kẻ thuần túy chỉ muốn xem kịch hay.
Tôi đã trở thành trò cười lớn nhất thành phố này.
Trong đầu, tiếng đếm ngược máy móc vẫn vô tình nhảy số.
【00:09:47】
【00:09:46】
Cũng tốt, xuyên sách ba năm, tận tụy đóng vai một "liếm cẩu" thâm tình, cuối cùng vẫn rơi vào kết cục bị xóa sổ.
Tôi cầm lấy một ly champagne bên cạnh, uống cạn một hơi.
Chất lỏng ngọt lịm chảy qua cổ họng, nhưng không nén nổi cảm giác giải thoát đang trào dâng trong lòng.
Tạm biệt nhé, cái thế giới không thuộc về tôi này.
Một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề bước lên sân khấu, đó là cha của Lục Yến.
Sắc mặt ông ta xanh mét, gượng gạo giải thích vào micro: "Trẻ con dỗi nhau chút thôi, để mọi người chê cười rồi. Buổi tiệc hôm nay..."
Tôi ngắt lời ông ta.
"Bác Lục, bác đừng tốn công nữa."
Tôi cầm lấy micro, giọng nói thông qua loa phóng thanh vang vọng khắp đại sảnh.
"Lễ đính hôn hủy bỏ."
"Tôi, Tô Từ, ngày hôm nay dù có chết, có nhảy từ đây xuống, cũng tuyệt đối không dây dưa nửa xu quan hệ với Lục Yến nữa."
Toàn trường xôn xao.
Mặt cha Lục tức khắc đỏ gay như gan lợn.
Còn tôi lại cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Dù sao cũng sắp c.h.ế.t rồi, còn phải giả vờ làm cháu ngoan cho ai xem nữa.