Sắc mặt của Lục Yến biến ảo khôn lường, đặc sắc không thể tả nổi.
Kinh ngạc, phẫn nộ, không dám tin, cuối cùng tất cả hóa thành một mảnh tro tàn.
Có lẽ nằm mơ hắn cũng không ngờ tới, góc tường nhà mình lại bị người chú mà hắn kính sợ nhất đào đi một cách triệt để như vậy.
Tần Mặc không thèm để ý đến hắn nữa, kéo cửa kính lên, khởi động xe.
Xe trực tiếp rời đi từ một lối thoát khác, để lại một mình Lục Yến đứng ngẩn ngơ tại chỗ, như một tên hề bị cả thế giới ruồng bỏ.
Tôi ngồi ở ghế phụ, mặt nóng bừng, tim đập thình thịch như đánh trống.
Nụ hôn vừa rồi thật sự quá chấn động.
Đến mức hiện tại đầu óc tôi vẫn là một mảnh trống rỗng.
"Vừa rồi làm em sợ à?" Giọng nói của Tần Mặc phá tan sự im lặng.
Tôi hoàn hồn, lắc đầu rồi lại gật đầu.
"Một chút."
Chủ yếu là quá đột ngột.
"Xin lỗi." Anh nói, "Không thông báo trước cho em."
Tôi: "..."
Chuyện này mà cũng cần gửi thông báo trước sao?
"Anh..." Tôi l.i.ế.m liếm đôi môi vẫn còn hơi tê dại, lấy hết can đảm hỏi, "Anh bắt đầu... đối với tôi... từ khi nào vậy?"
"Từ rất sớm."
Câu trả lời của Tần Mặc nằm ngoài dự kiến của tôi.
"Từ lúc em còn xoay quanh Lục Yến như chong chóng ấy."
Tôi ngẩn người.
"Lúc đó, tôi đã nghĩ." Đường nét nhìn nghiêng của Tần Mặc sắc sảo rõ ràng, "Một người tốt thế này, sao lại mù mắt mà đi đ.â.m đầu vào cái thằng ngu Lục Yến đó chứ."
Trong giọng điệu của anh ẩn chứa vài phần tiếc nuối.
Tôi mà là "người tốt" á?
Sao tôi lại không biết nhỉ.
Ba năm xuyên sách này, để duy trì thiết lập nhân vật, tôi đã sống như một cái bóng không có bản ngã.
Không ngờ trong mắt Tần Mặc, tôi lại là "tốt".