Cuối cùng tôi vẫn đi gặp Lục Yến.
Địa điểm là quán cà phê dưới lầu công ty hắn.
Hắn gầy đi rất nhiều, cũng trầm mặc đi rất nhiều.
Trông không còn là đại thiếu gia nhà họ Lục hăng hái như trước nữa.
"Tìm tôi có việc gì?" Tôi vào thẳng vấn đề.
Hắn gọi cho tôi một ly latte mà trước đây tôi thích nhất.
"Không có gì." Hắn khuấy ly cà phê trước mặt, không nhìn tôi, "Chỉ là muốn nói một lời xin lỗi với em."
"Xin lỗi."
Ba chữ này hắn nói ra vô cùng khó khăn.
Tôi có chút bất ngờ.
"Trước đây tôi là một thằng khốn." Hắn tự giễu mỉm cười, "Coi sự tốt đẹp của em là điều hiển nhiên."
"Cho đến khi mất đi em tôi mới nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì."
"Tô Từ, chúc em hạnh phúc."
Nói xong hắn đứng dậy, cúi chào tôi một cái.
Sau đó quay người rời đi.
Tôi nhìn bóng lưng hắn, lòng không chút gợn sóng.
Có những chuyện sai lầm là sai lầm, lỡ mất là lỡ mất.
Tôi uống cạn ly latte đó rồi bước ra khỏi quán cà phê.
Ngoài cửa, xe của Tần Mặc đang lặng lẽ đỗ ở đó.
Anh tựa người vào cửa xe, thấy tôi bước ra liền dang rộng hai tay về phía tôi.
Tôi mỉm cười chạy về phía anh, nhào vào lòng anh.
"Giải quyết xong hết rồi?" Anh hỏi.
"Vâng." Tôi gật đầu, "Đều đã qua rồi."
"Thế thì tốt."
Anh nắm lấy tay tôi, mười ngón đan xen.
"Chúng ta về nhà thôi."