Ngày thứ ba, tôi không thể đến quán trà sữa được.
Bởi vì, bố tôi đã dẫn đám người đòi nợ về nhà.
Bảy tám gã đàn ông vẻ mặt bặm trợn chen chúc trong phòng khách chật hẹp.
Bố tôi bị ném xuống đất như một con ch.ó chết, mặt mũi bầm dập, run rẩy cầm cập.
"Mày là Tiêu Kiêu?" Cầm đầu là một gã đầu trọc, cổ đeo dây chuyền vàng, liếc xéo nhìn tôi.
"Bố mày nợ bọn tao hai mươi vạn, hôm nay đến hạn. Ông ta nói, mày có tiền."
Gã đầu trọc đá bố tôi một cái: "Phải không, lão Tiêu?"
Bố tôi run rẩy, không dám nhìn tôi.
"Tôi không có tiền." Giọng tôi căng thẳng, "Tiền tối qua đã bị ông ta lấy đi hết rồi."
"Ồ?" Gã đầu trọc ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt bố tôi, "Ông ta nói, mẹ mày mỗi tháng đều gửi tiền cho mày. Xem ra mẹ mày cũng khá giả đấy chứ."
Gã đứng dậy, tiến sát về phía tôi: "Gọi điện cho mẹ mày đi, bảo bà ta mang hai mươi vạn đến đây. Nếu không..."
Gã liếc nhìn bố tôi đang nằm liệt dưới đất.
"Bọn tao không đảm bảo bố mày có thể lành lặn mà bước ra khỏi đây đâu."
Tôi kìm nén đôi bàn tay đang run rẩy không ngừng.
"Mẹ tôi đã bị ông ta đánh đuổi đi từ lâu rồi, mười mấy năm nay không liên lạc." Tôi nắm chặt nắm đấm, "Nợ của ông ta, ông ta tự trả."
Gã đầu trọc nhìn sang bố tôi, ánh mắt đầy nguy hiểm: "Chuyện là thế nào hả lão Tiêu, ông dám lừa bọn tao à?"
Bố tôi giật nảy mình, cuống cuồng bò dậy xông vào phòng tôi.
Tôi định ngăn lại nhưng bị hai gã đàn ông giữ chặt.
"Thả tôi ra!"
Rất nhanh, bố tôi cầm một thứ gì đó xông ra ngoài.
Là giấy thông báo nhập học đại học tôi đã giấu kỹ.
"Thằng nhãi ranh! Mày đã bất nhân thì đừng trách tao bất nghĩa!"
Mặt ông ta vặn vẹo dữ tợn, "Gọi điện! Gọi ngay bây giờ! Bảo mẹ mày chuyển hai mươi vạn, không, ba mươi vạn qua đây! Nếu không tao xé nát cái này!"
Đồng tử tôi co rụt lại, dốc sức vùng vẫy: "Ông dám! Đó là giấy thông báo nhập học của tôi!"
"Mày xem tao có dám không!" Ông ta làm bộ định xé.
"Dừng lại!" Tôi gào lên.
Gã đầu trọc chép miệng một cái, nhìn bố tôi với ánh mắt khinh bỉ: "Nhóc con, nghe chú khuyên một câu. Tiền mất rồi có thể kiếm lại, chứ tiền đồ mà mất là mất trắng đấy."
Tôi nhìn tờ giấy mỏng manh trong tay bố mình.
Đó là hy vọng giúp tôi vượt qua vô số đêm đen để thoát khỏi vũng bùn này.
Sự tuyệt vọng như nước biển lạnh giá tràn ngập đỉnh đầu.
Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ, thôi bỏ đi.
Mọi thứ coi như xong hết rồi.
"Ông xé đi." Tôi nghe thấy chính mình nói.
"Tôi không có phương thức liên lạc của mẹ. Tôi cũng không có tiền."
"Mạng sống thì có một cái, lấy đi."
Mắt bố tôi đỏ ngầu: "Tốt! Tốt! Đều là do mày ép tao!"
Hai tay ông ta dùng lực—
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, không nặng, nhưng vô cùng rõ ràng.