Thay thiếu gia đi gặp mặt tên "đầu vàng" để giải quyết mâu thuẫn qua mạng.

Chương 22

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Nằm trên giường, tôi trằn trọc không ngủ được. Trong đầu toàn là câu "Một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng".

Như ma xui quỷ khiến, tôi mò lấy điện thoại, mở trình duyệt web lên. Tìm kiếm từ khóa: "Nam với nam thì..."

Năm phút sau, tôi đỏ mặt tía tai ném điện thoại sang một bên, trùm chăn kín đầu. Quá... quá sức tưởng tượng rồi!

Đêm đó, tôi đã mơ một giấc mơ hỗn loạn và nóng bỏng. Trong mơ, tôi đã đè Cung Hào xuống sofa...

Sáng sớm thức dậy, toàn thân nóng hừng hực, tim đập nhanh như đánh trống. Vỗ vỗ mặt cố gắng bình tĩnh lại. Tiêu Kiêu, mày đúng là... dám nghĩ thật đấy.

Mở cửa phòng, đúng lúc bắt gặp Cung Hào cũng từ phòng đối diện đi ra. Nhìn thấy tôi, mặt hắn đỏ bừng lên trong tích tắc. Ánh mắt hắn hoảng loạn lướt qua, rồi nhanh chóng thụt lùi vào phòng, đóng cửa cái "rầm".

Tôi: "..."

Cúi đầu nhìn lại mình, ăn mặc chỉnh tề mà. Hắn bị làm sao vậy?

Tôi vào bếp nấu mì. Một lát sau hắn mới lóng ngóng đi ra, tay cầm một hộp điện thoại mới toanh.

"Mua cho em điện thoại mới này, dùng thử đi." Hắn đẩy cái hộp qua.

Rồi chỉ vào mấy gói thuốc đông y trên bàn bếp: "Cô anh bốc đấy, để điều dưỡng cơ thể. Lát nữa anh sắc cho em."

Tôi định nói không cần tốn kém như vậy, nhưng chạm phải ánh mắt nghiêm túc của hắn, lời nói lại nuốt ngược vào trong.

"Cảm ơn." Tôi nhận lấy điện thoại, "Sinh nhật anh khi nào? Tôi cũng chuẩn bị quà cho anh."

"Ngày 16 tháng 1, qua lâu rồi." Hắn cười, "Để năm sau đi."

Ăn một miếng mì, hắn lại hỏi: "Còn em? Sinh nhật em?"

"Ngày 1 tháng 8." Tôi thuận miệng đáp.

Đũa của hắn khựng lại, ngẩng phắt đầu lên: "Hôm kia á?!"

Tôi gật đầu: "Ừm."

Hắn đặt đũa xuống, vẻ mặt đầy tổn thương và hối lỗi.

"Sinh nhật em sao em không nói với anh?!"

Tôi bị phản ứng gay gắt của hắn làm cho hơi ngơ ngác: "Anh chẳng phải... đã đi công viên giải trí với tôi rồi sao?"

"Cái đó không giống!" Hắn nhíu chặt mày, "Không có bánh kem, không có quà cáp, thế mà gọi là đón sinh nhật à!"

Tôi lắc lắc cái điện thoại mới trong tay: "Đây chẳng phải là quà sao?"

"Cái này không tính! Đây là đồ dùng hằng ngày!" Hắn bắt đầu bướng bỉnh, "Năm sau! Năm sau nhất định phải đón thật linh đình!"

Nhìn bộ dạng trẻ con của hắn, lòng tôi mềm nhũn ra.

"Được, năm sau cùng đón."

Hắn lúc này mới hơi hài lòng, nhưng vẫn lẩm bẩm tính toán xem nên bù đắp món quà gì.

 

back top