Thay thiếu gia đi gặp mặt tên "đầu vàng" để giải quyết mâu thuẫn qua mạng.

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Thấy cảnh này, trong mắt ông ta thoáng qua một tia áy náy.

Cuối cùng, thấy tôi vẫn trơ ra không chút lay động, ông ta đột nhiên quỳ xuống trước mặt tôi.

Tiếng dập đầu "cộp cộp" vang lên:

"Kiêu Kiêu, con trai, bố cầu xin con... Lần này bố nợ nhiều lắm, không trả tiền họ sẽ c.h.é.m c.h.ế.t bố mất..."

"Bố chỉ có mỗi mình con là con trai thôi... Con không thể nhìn bố c.h.ế.t được..."

Nước mắt nước mũi quẹt đầy lên ống quần tôi.

Tôi nhìn người đàn ông trong ký ức tuổi thơ mình – từ ôn hòa đến bạo ngược, rồi đến hèn mọn như bùn nhầy của hiện tại.

Trong lòng chỉ còn lại một sự tê dại lạnh lẽo.

"Mật khẩu là sinh nhật con." Tôi nói, giọng bình thản, không chút gợn sóng.

"Tiền ông cầm đi. Từ nay về sau, ông không phải bố tôi, tôi cũng không phải con trai ông."

Ông ta sững sờ, lẩm bẩm trong miệng: "Sinh nhật, sinh nhật con trai... ngày 1 tháng 8..."

Sau đó ông ta bò dậy, siết chặt thẻ ngân hàng, lảo đảo chạy ra ngoài như sợ tôi sẽ hối hận.

Cánh cửa đóng sầm một tiếng.

Trong nhà hoàn toàn yên tĩnh trở lại, chỉ còn đống mì tôm đã nguội ngắt dưới đất và mùi rượu phảng phất không tan.

Tôi ngồi bệt xuống đất, chỉ thấy nực cười vô cùng.

Ông ta thế mà vẫn còn nhớ sinh nhật tôi.

Nhưng ông ta lại không nhớ rằng, ngày mai chính là mùng 1 tháng 8.

Thực tế là ông ta chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho tôi, cũng chưa từng dành cho tôi một lời chúc nào.

Chỉ có những lần đòi nợ và đánh đập liên miên.

Cũng tốt.

Lần này, coi như thực sự thanh toán sòng phẳng rồi.

 

back top