Lúc mang trà sữa qua, hắn đang cúi đầu chọc điện thoại.
"Lắc đều trước khi uống." Tôi đặt ly xuống.
Hắn lập tức ngẩng đầu, đôi mắt sáng như chứa cả vì sao: "Bà xã, mấy giờ em tan làm?"
"Còn... hơn một tiếng nữa."
"Vậy anh đợi em!" Giọng hắn vui vẻ, "Buổi tối chúng ta đi hẹn hò!"
Tôi lưỡng lự.
Thứ nhất là không biết đối diện với hắn thế nào.
Thứ hai là theo bản năng tôi không muốn để hắn thấy vết thương trên mặt mình.
"Buổi tối... chắc tôi có việc." Tôi tìm đại một cái cớ.
Khóe miệng hắn lập tức xị xuống, trông như một chú chó lớn bị dầm mưa.
"Hôm nay anh gửi cho em bao nhiêu tin nhắn mà em không trả lời... Anh đành phải tự ra ngoài cầu may đấy."
Hắn nhìn tôi đầy tủi thân.
Tôi lúc này mới nhớ ra, sáng nay bận quá nên hoàn toàn không xem WeChat.
Vội vàng mở ra, quả nhiên lại là màn hình tràn ngập "99+".
"Xin lỗi, sáng nay vội đi làm nên chưa xem điện thoại." Tôi hơi ngượng ngùng.
"Không sao không sao!" Hắn lập tức xua tay, "Biết em không cố ý mà. Vậy... tối nay thực sự không đi được sao?"
Sự kỳ vọng trong ánh mắt hắn quá đỗi rõ ràng, khiến câu từ chối của tôi nghẹn lại nơi cổ họng.
Như ma xui quỷ khiến, tôi gật đầu.
"... Được."
Sắc mặt hắn chuyển từ mây mù sang nắng ráo trong tích tắc, hắn hút một ngụm trà sữa thật lớn, hai má phồng lên.
"Ngon quá! Em đi bận việc đi, anh đợi em!"