Cửa phòng bao mở ra.
Bên trong khói thuốc mịt mù, một vòng đàn ông mặc vest lịch lãm đang ngồi đó. Người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm lại chỉ mặc một chiếc sơ mi đen, nút cổ áo mở hai cúc, để lộ xương quai xanh trắng lạnh.
Hắn vân vê một chiếc bật lửa trong tay, "tạch", "tạch", từng hồi gõ nhịp.
Góc nghiêng đó, xương mày đó, luồng áp lực khiến người ta nghẹt thở đó... Khay rượu trên tay tôi run b.ắ.n lên, những ly rượu va vào nhau phát ra tiếng lanh lảnh.
Dù đã qua ba năm, dù hắn đã trở nên trưởng thành và lạnh lùng hơn, tôi vẫn nhận ra ngay lập tức. Hoắc Dã.
Hắn thật sự đã phất lên rồi, trở thành đại lão. Tôi hoảng loạn cúi đầu, chỉ muốn nhanh chóng đặt rượu xuống rồi chạy biến.
"Xin lỗi..." Tôi hạ thấp giọng, đặt rượu lên bàn, quay người định đi.
"Đứng lại."
Giọng nói truyền tới từ phía sau như âm hồn đòi mạng từ địa ngục. Toàn thân tôi cứng đờ, đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ.
"Quay lại đây."
Tôi không dám động đậy, toàn thân run rẩy.
Đột nhiên, một luồng gió mạnh ập tới từ phía sau. Một bàn tay nóng bỏng siết chặt lấy cổ tay tôi, dùng lực kéo mạnh.
Tôi va mạnh vào một lồng n.g.ự.c rắn chắc và rộng lớn. Tôi kinh hoàng ngước mắt lên, đối diện với một đôi mắt đầy tia máu, điên cuồng và tàn nhẫn.
Hoắc Dã nhìn tôi chừng chừng, như muốn nhìn thấu xương tủy tôi. Tay hắn bóp chặt cằm tôi.
"Chạy đi?" Hắn nghiến răng, từng chữ như rỉ ra từ cổ họng đầy máu. "Lâm Miên, mẹ kiếp em thử chạy thêm lần nữa xem?"