"Vào đi."
Tôi đẩy cửa bước vào. Bùi Tịch ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, đang xoay vần một cây bút máy.
"Thẩm Từ?" Anh ta gọi chính xác tên tôi. Điều này khiến tôi hơi bất ngờ.
"Gia chủ." Tôi gọi một tiếng, rồi thuận tay đóng cửa lại.
Bùi Tịch không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Tôi cắn môi dưới, từng bước đi đến trước bàn làm việc.
"Bùi Liệt sắp đi rồi."
Thần sắc Bùi Tịch không đổi, đến chân mày cũng chẳng buồn nhướng lên: "Tôi biết."
"Anh ta bảo em cùng đi."
"Vậy nên cậu đến để từ biệt thay nó, hay là đến cầu xin?"
"Đều không phải."
Tôi đưa tay chạm vào cúc áo cổ. Chiếc sơ mi này tôi đã đặc biệt chọn lựa. Chất vải mỏng manh, thấm nước sẽ trở nên bán trong suốt. Lúc nãy ở dưới lầu, tôi đã cố tình vẩy nước lên một vòng.
Tôi cởi cúc áo. Lồng n.g.ự.c phơi bày trong không khí, vì lạnh mà ửng hồng một cách bệnh hoạn. Ánh mắt Bùi Tịch cuối cùng cũng có sự thay đổi. Anh ta hơi nheo mắt, tầm mắt lướt qua vòng eo tôi cố ý lộ ra, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi.
"Thẩm Từ, cậu có biết mình đang làm gì không?"
"Em biết." Tôi không dừng tay lại. "Bùi Liệt không cần em nữa, anh ta chê em là gánh nặng."
Tôi đang nói dối. Nhưng thì sao chứ? Chỉ cần đạt được mục đích, quá trình không quan trọng.
"Em là một Omega, rời xa Alpha thì không sống nổi." Tôi đi đến bên cạnh anh ta, đầu gối mềm nhũn, quỳ xuống bên chân anh ta. Tôi nắm lấy tay anh ta, áp vào gò má lạnh lẽo của mình.
"Gia chủ, những gì Bùi Liệt cho được, em cũng có thể cho. Những gì Bùi Liệt không cho được, em lại càng có thể."
Tôi nghiêng đầu, phơi bày tuyến thể yếu ớt trước mặt anh ta. "Cho nên, ngài có thể... thu nhận em không?"