Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình vẫn còn sống. Không chỉ sống, mà còn đang nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính ở tầng ba – nơi vốn được đồn là ngay cả một con ruồi cũng không bay vào lọt.
Gáy tôi sưng tấy và nóng bừng, chỉ cần hơi cử động nhẹ là kéo theo cơn đau thấu xương. Tôi khẽ động ngón tay, chạm vào một khối ấm áp. Đại Bạch? Không, Đại Bạch là con ch.ó Samoyed mà Bùi Liệt nuôi, đã bị Bùi Tịch sai người tống khứ đi rồi.
Tôi mở mắt, bắt gặp một đôi đồng tử mèo màu xanh lá pha xanh biển. Một con mèo sư tử toàn thân trắng muốt đang ngồi xổm bên gối, nhìn tôi đầy vẻ dò xét. Thấy tôi tỉnh, nó không chạy mà lười biếng vươn một chiếc vuốt, ấn lên chóp mũi tôi.
"Tuyết Cầu?" Tôi thốt ra một cái tên.
Không đúng. Tại sao tôi lại biết tên nó?
"Tỉnh rồi à?" Cửa phòng tắm mở ra.
Bùi Tịch chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo bước ra. Trên bụng anh ta có một vết sẹo cũ nằm ngang, dữ tợn như con rết. Đồng tử tôi co rụt lại. Vết thương đó... Những mảnh ký ức vụn vỡ điên cuồng tấn công dây thần kinh của tôi.
Kính vỡ, m.á.u chảy lênh láng, tiếng khóc thét kinh hoàng của thiếu niên: 【Không phải em... Anh ơi, không phải em đẩy...】
Ai? Ai đã đẩy?
"Nhìn đủ chưa?" Bùi Tịch tiện tay lấy một chiếc sơ mi đen khoác lên, che đi vết sẹo kia. Anh ta vừa cài cúc áo vừa lạnh lùng nhìn tôi: "Nhìn đủ rồi thì cút dậy đi. Nhà họ Bùi không nuôi phế vật."
Tôi vội vã chống người dậy, nhưng vì thắt lưng rã rời mà lại ngã sụp xuống giường. Chết tiệt. Quá kiệt sức rồi.
"Gia chủ... em không có quần áo." Chiếc sơ mi trắng đêm qua đã sớm biến thành những dải giẻ rách.
Bùi Tịch đang cài khuy măng sét bỗng khựng lại. Anh ta quay người mở tủ quần áo, tiện tay ném qua một bộ: "Mặc vào."
Tôi bắt lấy. Quần áo rất rộng, cổ áo lỏng lẻo. Trên đó còn vương mùi gỗ tuyết nhạt nhạt, rõ ràng là đồ cũ của anh ta. Tôi mặc áo vào, chân trần bước xuống sàn. Khoảnh khắc đôi chân chạm đất, một luồng điện tê rần xộc thẳng lên đại não khiến tôi suýt chút nữa đã quỳ lạy "kim chủ" mới này một cái đại lễ.
Bùi Tịch không hề có ý định đỡ tôi. Anh ta thậm chí còn châm một điếu thuốc, thích thú nhìn tôi chật vật bám tường.
"Đã làm chó thì phải có giác ngộ của một con chó. Xuống lầu, làm việc."
Làm việc gì?