Khi những dòng bình luận kia xuất hiện, tôi và đồng đội Kha Thụy Giang vừa kết thúc buổi tập nhảy và bước ra khỏi phòng tập.
Trên hành lang, Kha Thụy Giang vẫn đang hăng say thảo luận với tôi về việc làm sao để tối ưu hóa động tác nhảy ngày hôm nay.
Tôi vừa dỏng tai nghe, vừa lẽo đẽo theo sau cậu ấy để trả lời tin nhắn trong nhóm của các thành viên khác.
Kha Thụy Giang đang líu lo bỗng nhiên im bặt.
Tôi kỳ quái ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy Tạ Thời Du đi ngang qua cạnh chúng tôi.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cậu ta lườm tôi một cái cháy mắt.
Tôi: "?"
【Aaaa, Tiểu Du sau nửa năm cuối cùng cũng gặp lại "anh người thương" rồi!】
【Trời ơi mẻ ơi, từ lúc bước ra khỏi phòng nghỉ, mắt nó chưa từng rời khỏi Thịnh Giản Tâm lấy một giây!】
【Cái thằng Tạ Thời Du này nhìn ít đi một cái thì c.h.ế.t à?】
【Đồng đội nó đi đến phòng tập hết rồi, nó cố tình nhìn thời khóa biểu của Tâm Tâm để ra muộn một phút, chỉ để được gặp mặt thôi đó.】
【Aaaa, nó yêu anh ấy c.h.ế.t mất thôi!】
【Đúng là người đàn ông giỏi thầm yêu nhất công ty Hằng Tinh Cực Khắc!】
Thầm yêu cái gì cơ?
Mấy dòng bình luận kỳ quái này đang bảo Tạ Thời Du thầm yêu tôi á?
Đùa đấy à?
Đây chắc chắn là câu chuyện hài hước nhất mà tôi từng nghe trong năm nay.
【Hahahaha, lúc không được yêu thì cho dù ngươi là Kha Thụy Giang cũng bị coi là người qua đường giáp thôi.】
【Hi hi, Tiểu Du đi qua rồi mà vẫn còn nhìn lén kìa.】
【Nó đang cười trộm kìa, đáng yêu quá, đúng là thuần ái mà!】
【Trong mắt nó toàn là Giản Tâm ca ca của nó thôi.】
Tôi lập tức quay đầu lại.
Ánh mắt Tạ Thời Du quả nhiên vẫn đang dừng trên người tôi, chỉ là ngay khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, cậu ta liền dành cho tôi một cái trợn mắt trắng dã.
Tôi: "..."
Gấu thì cũng có văn hóa của gấu chứ, người tử tế nhà ai lại gọi cái hành động này là thầm yêu hả!
Cánh cửa phòng tập đóng lại, ngăn cách cái nhìn không mấy thân thiện của Tạ Thời Du.
Kha Thụy Giang nhìn chằm chằm cánh cửa kia, tức giận: "Tôi thế mà lườm không lại cái thằng nhóc đó."
"Thịnh Giản Tâm, cậu nói thật cho anh nghe đi, rốt cuộc ở riêng cậu đã đắc tội gì nó rồi, sao mỗi lần thấy tôi đi cùng cậu là nó lại lườm bọn mình?"
Trời xanh chứng giám, tôi thật sự không hề đắc tội Tạ Thời Du.
Tôi với cậu ta không thân, thậm chí còn chưa nói chuyện với nhau mấy câu.
Sau khi cậu ta vào công ty, thỉnh thoảng chạm mặt trong các hoạt động, hầu như lần nào tôi quay đầu lại cũng phát hiện cậu ta đang lườm mình!
Đôi khi thấy tôi nhìn lại, cậu ta còn trợn mắt với tôi, giống hệt như hôm nay vậy.