Đôi khi tôi không biết làm đồng đội với mấy người này là phúc hay là họa. Lúc ăn cơm thấy tôi ỉu xìu, Kha Thụy Giang lại chạm đúng nỗi đau.
"Không sao đâu Tâm Tâm, giờ cậu có buồn cũng vô ích, tháng sau là Hội chợ Star Group rồi, cậu lại sẽ gặp lại Tạ Thời Du thôi."
"Lâu như vậy rồi nó cũng không lên tiếng đính chính, biết đâu thật sự đúng như đội trưởng nói là do công ty sắp xếp thì sao."
"Hơn nữa cho dù là thật đi chăng nữa, trước khi fan cuồng khui ra thì sự yêu thích của nó cũng không gây ra phiền hà gì cho cậu, hai người xét về nghĩa hẹp thì đều là người bị hại trong sự việc lần này."
Đúng vậy. Tạ Thời Du không hề gây ra bất kỳ phiền hà nào cho tôi. Thay vì xoắn xuýt khó xử, chi bằng cứ đường đường chính chính mà đối mặt.
Tôi bắt đầu tập luyện bình thường, cập nhật mạng xã hội bình thường, chơi game bình thường.
Sư đệ Hạ Linh Thiền dạo này đột nhiên rất thích rủ tôi đánh game, tôi không tài nào hiểu nổi với khuôn mặt tuấn tú chính trực như thế mà sao cậu ấy có thể đưa ra những pha xử lý rời rạc đến vậy.
Sau khi bị rớt sao liên tục suốt một tuần, tôi sợ đến mức mỗi lần online đều phải để chế độ ẩn danh.
Cứ như vậy, ngày diễn ra hội chợ dần dần cận kề. Theo kinh nghiệm trước đây, các sư đệ khóa mới sẽ bay tới Hộ Thành để tập dượt. Acc phụ của Kha Thụy Giang sắp lướt thành chuyên trang của CP "Du Giản" luôn rồi.
Cậu ấy lướt thấy một video Tạ Thời Du đi làm ở Dung Thành, dùng khuỷu tay hích hích tôi: "Cậu tin không, tối nay mấy đứa sư đệ sẽ tới Hộ Thành?"
"Tại sao?"
Cậu ấy đưa video đến trước mặt tôi: "Bởi vì hôm nay Tạ Thời Du đi làm mặc đồ như siêu mẫu vậy, đẹp trai dã man, fan CP đều bảo nó 'xòe đuôi' là vì sắp đi gặp cậu đấy."
"Nói bậy, nó chỉ là một đứa nhóc mười bảy tuổi thôi, đâu có nghĩ phức tạp như các ông đâu, hãy bảo vệ quyền tự do ăn mặc của người ta đi chứ."