Tôi chụp xong thì trời đã rất muộn, lúc cùng đồng đội Phương Hy Hằng bước ra khỏi phòng nghỉ, đúng lúc chạm mặt đám cậu em khóa mới vừa kết thúc buổi tập.
Bọn nhóc hầu hết vẫn còn vị thành niên, đứa nào cũng lễ phép chào hỏi chúng tôi. Sư đệ Ninh Thứ là fan cuồng của Phương Hy Hằng, vừa thấy anh ấy là liền bỏ rơi đồng đội, kéo anh ấy ra hành lang tán gẫu.
Không nỡ cắt ngang giây phút riêng tư hiếm hoi của cậu ta với thần tượng, tôi đứng ở một góc hành lang chờ anh ấy.
Bên ngoài cửa sổ, trên cầu vượt cao tốc, những ánh đèn xe nối đuôi nhau như một con rồng lửa màu cam đỏ. Tôi lục túi áo thấy một chiếc kẹo mút. Vừa mới xé lớp giấy bọc, cửa phòng tập bên cạnh mở ra.
Tạ Thời Du tay xách cây đàn bass bước ra, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cậu ta có vẻ hơi bất ngờ.
Bình luận lại xuất hiện:
【Người đâu, mau lên máy đo đi! Khoảnh khắc Tiểu Du nhà mình thấy "anh người thương", nhịp tim chắc phải 180 rồi!】
【Hahahaha, nếu không phải thằng con mình khống chế tốt, chắc nó giật mình ngã chổng vó luôn quá.】
【Hahahahaha, vì mải lướt Weibo của Giản Tâm nên mới ra muộn một chút, ai ngờ vừa ra đã thấy anh ấy đứng ngay cửa, sướng nhất Tạ Thời Du rồi nhé!】
【Nội tâm Tiểu Du: Aaaa! Là Tâm ca ca! Mình có nên nói gì với anh ấy không! Vẻ ngoài Tiểu Du: Cao lãnh, đang trưng ra khuôn mặt chuẩn mực như tạc tượng.】
【Không ai thấy à? Lúc nãy nó xem Weibo của Giản Tâm với Thụy Giang nên tâm trạng không tốt, mặt xị ra lúc bước ra ngoài, kết quả thấy Giản Tâm cái là khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên kìa.】
Tôi đúng lúc ngước mắt lên.
Lúc này tôi mới kinh hãi nhận ra, trong khoảng thời gian tôi bận rộn chuẩn bị debut, chiều cao của Tạ Thời Du thế mà đã vượt xa tôi rất nhiều.
Lúc này, cậu ta đang rũ mắt nhìn xuống tôi. Ánh mắt trông vừa đầy tính xâm lược vừa như khiêu khích.
"..."
Tôi đang định hỏi rốt cuộc cậu ta có ý kiến gì với mình, thì đồng đội của cậu ta là Hạ Linh Thiền đứng ở cuối hành lang gọi lớn.
"Tới đây." Tạ Thời Du đóng cửa lại, đi về phía Hạ Linh Thiền.
Lúc đi ngang qua Ninh Thứ, cậu ta vỗ vỗ vai cậu nhóc, giọng nói không lớn không nhỏ:
"Tiểu Thứ, các sư huynh tối nay phải bay chuyến muộn, mai còn tham gia lễ hội âm nhạc, em đừng làm phiền họ quá muộn."