Tôi là một idol tuyến 18 mới thành đoàn chưa bao lâu.

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ vì quá ganh đua với Tạ Thời Du, lúc kết thúc biểu diễn xuống sân khấu tôi bị trượt chân, không may bong gân. Lúc các sư đệ khóa mới đi lên sân khấu ngang qua chỗ tôi, Hạ Linh Thiền để một miếng dán giảm đau lên bàn của tôi.

Kha Thụy Giang giúp tôi dán vào, vừa khen ngợi Hạ Linh Thiền là thiên thần, vừa tò mò sao cậu ấy lại mang theo thứ này bên người.

Phương Hy Hằng nhìn sân khấu suy nghĩ một lát, phân tích: "Có khả năng là Tạ Thời Du bảo cậu ấy đưa đấy."

Kha Thụy Giang lập tức kích hoạt nhân cách phản biện: "Làm sao có thể là nó được, ông không thấy cái ánh mắt liếc xéo Giản Tâm lúc nó đi ngang qua à? Tôi thật sự nghi ngờ nó muốn ám sát Giản Tâm!"

"Có khi nào thật ra là thầm yêu không?" Phương Hy Hằng tiếp tục phân tích.

Hai người họ tranh cãi kịch liệt.

Trên đường trợ lý đưa tôi đến bệnh viện, tôi suy nghĩ một chút, phát hiện lời Phương Hy Hằng nói không phải không có lý. Bởi vì sau khi tôi bị thương, chỉ có Tạ Thời Du là đi ngang qua chỗ tôi để ra ngoài.

Bác sĩ xem xong bảo không có gì nghiêm trọng, nhưng cần nghỉ ngơi một thời gian. Lấy thuốc xong trợ lý đưa tôi về.

Buổi chiều thay đổi địa điểm, cơ bản đều là các trò chơi, cũng may năm nay tôi không đăng ký mấy hạng mục. Lúc quay lại đang diễn ra cuộc thi xé bảng tên.

Tôi tìm một bậc thang gần sân thi đấu ngồi xuống, Phương Hy Hằng rót đầy nước ấm vào chiếc cốc hình cá sấu hoạt hình của tôi rồi thuận thế ngồi xuống bên cạnh. Anh nhìn cổ chân sưng đỏ của tôi:

"Lát nữa cuộc thi ném tên vào bình cứ để người khác lên thay đi."

"Xem tình hình đã, không chạy nhảy chắc không sao."

Phương Hy Hằng hơi lo lắng nhưng cũng không nói gì thêm.

Vì hoạt động kỷ niệm hằng năm đều có quy định, sau khi đăng ký không được bỏ cuộc, nếu không sẽ bị trừ điểm độ nhận diện. Đám idol mờ nhạt như chúng tôi vốn dĩ độ nhận diện đã không có bao nhiêu.

Trên sân xé bảng tên diễn ra vô cùng quyết liệt, ngay cả Kha Thụy Giang bình thường tự xưng là có tế bào vận động cực cao cũng bị xé mất.

Cậu ấy cầm bảng tên quay về: "Thằng nhóc Tạ Thời Du này ăn cái gì mà lớn thế không biết, tay khỏe dã man!"

Lúc Kha Thụy Giang ngồi xuống, ánh mắt Tạ Thời Du xuyên qua cả sân vận động liếc nhìn về phía này một cái.

Khi thấy Kha Thụy Giang cầm cốc cá sấu của tôi uống nước, cậu ta liền biến sắc ngay lập tức, rồi xoay người xé phăng bảng tên của một vị sư huynh đang nhảy nhót bên cạnh.

Trong sân vang lên giọng thông báo máy móc: 【Tạ Thời Du đang "đại sát tứ phương".】 Đây là âm thanh chỉ xuất hiện sau khi xé được năm người.

Giọng thông báo thu hút sự chú ý của tôi. Lúc này, Tạ Thời Du đang chạy băng băng trên sân, đây là lần đầu tiên tôi để ý cậu ta chơi trò chơi, hóa ra cậu ta liều mạng đến vậy.

Cuối cùng chỉ còn lại cậu ta và Tả Dương, hai người giữ bảng tên dò xét lẫn nhau. Mỗi khi Tạ Thời Du xuất hiện trên màn hình, màn hình lớn lại cắt cảnh sang Ninh Thứ. Ba lần liên tiếp như vậy khiến fan la hét không ngừng.

Tôi nhìn màn hình, lấy tay che miệng nhỏ giọng hỏi Phương Hy Hằng:

"Công ty chuẩn bị 'bán' Chúc Ninh à?"

Phương Hy Hằng nhìn màn hình lớn, nói khẽ: "Không rõ lắm, nhưng trông có vẻ là vậy." Tôi bĩu môi.

Chẳng mấy chốc cuộc chơi kết thúc trong tiếng hò hét của fan, Tạ Thời Du đã kết thúc trận đấu. MC thông báo cậu ta là người giành giải MVP của trận này.

MVP có thể thực hiện một nguyện vọng của mình, trước đây có người đã giành được một tấm vé hàng ghế đầu concert của Taylor Swift. MC hỏi nguyện vọng của Tạ Thời Du là gì. Tôi nghe thấy mấy đứa sư đệ thân thiết với cậu ta ở hàng trước đang đánh cược xem đáp án sẽ là F1 hay giải quần vợt Mỹ mở rộng.

Tạ Thời Du gạt lọn tóc đẫm mồ hôi che mắt ra, ánh mắt dừng lại ở phía tôi:

"Nguyện vọng của em là, người đang bị thương có thể không tham gia bất kỳ cuộc thi nào hôm nay."

【Aaaa, tất cả đứng lên!!!】

【Thật sự, nhiều lúc tôi cảm thấy Từ Hy Thái Hậu năm xưa chưa chắc đã được ăn ngon bằng tôi hôm nay.】

【Cố vấn tâm lý không cần đến đâu, tôi đang phê lắm rồi!】

【Thầy ơi, mồm em cứ nhe ra không ngậm lại được, cứu em với.】

【Hai đứa này mà công khai thật chắc tôi xỉu ngang mất.】

【Chưa chính thức nhưng tôi cứ nhận bừa là thật nhé!】

Các sư đệ khóa mới đồng loạt hò reo vỗ tay. Đạo diễn hình ảnh đúng lúc cắt màn hình lớn sang phía tôi.

Tôi: "?"

Kha Thụy Giang nhìn sắc mặt tôi, bảo: "Đừng lo Giản Tâm, lát nữa trong môn b.ắ.n cung đối kháng tôi nhất định sẽ b.ắ.n nát nó để báo thù cho cậu!"

 

back top