Tôi là một kẻ tồi tệ, nhưng kẻ tồi tệ này lại có một trái tim chân thành.

Chương 1

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tôi vô cùng tự tin vào Tống Chuẩn nên sảng khoái đồng ý.

Ngày hôm sau, tôi tình cờ bắt gặp Tống Chuẩn đang được đám đông vây quanh trước cửa quán bar.

Dường như họ đang bàn tán về chủ đề liên quan đến tôi.

"Anh Tống, bao giờ anh định chia tay với lão Beta kia thế?"

Tống Chuẩn im lặng vài giây, ngay lúc tôi tưởng cậu ta sẽ không trả lời, cậu ta lại lên tiếng với thái độ bất cần:

"Sắp rồi, chỉ cần hắn ta hủy hôn với Cố Bắc Đình, giúp Ngân Xuyên thượng vị thành công thì chia tay thôi."

Ngân Xuyên trong miệng cậu ta là đứa con riêng mà ba tôi nuôi bên ngoài, gần đây đang tranh giành gia sản với tôi một cách trắng trợn.

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thua, càng không ngờ mình lại thua nhanh đến thế.

Tôi chậc lưỡi một tiếng, quay người trở lại quán bar.

Không phải muốn trốn tránh, chỉ là sợ động thủ giữa thanh thiên bạch nhật thì bộ dạng sẽ không đẹp đẽ gì, mất mặt lắm.

Chàng Omega làm quen với tôi lúc trước thấy tôi quay lại liền cầm ly rượu ngồi xuống bên cạnh.

"Sao lại quay lại rồi? Chẳng phải bảo người nhà quản nghiêm lắm sao?"

Tôi cười tự giễu, cầm ly rượu cụng với cậu ta một cái.

"Chẳng phải vì không muốn phụ lòng giai nhân sao, nên vừa nãy tôi ra ngoài chia tay rồi, giờ cậu ta không còn là người nhà nữa."

Chàng Omega cười duyên một tiếng, ôm lấy cổ tôi rồi ngồi lên đùi: "Nếu đã vậy, lời lúc nãy vẫn còn hiệu lực chứ, có muốn thử với em không?"

Ngay khi câu nói đó vừa dứt, một ánh mắt âm trầm từ phía sau b.ắ.n tới khiến người ta lạnh sống lưng.

Quay đầu lại, tôi va phải một đôi mắt u ám.

"Anh."

Tống Chuẩn không biết đã đến từ bao giờ, ánh mắt dán chặt vào chàng Omega trong lòng tôi.

"Hắn là ai?"

Chàng Omega bị nhìn đến mức co rúm lại, theo bản năng rúc vào lòng tôi.

Tôi che chở cho người trong lòng, liếc nhìn cậu ta một cái:

"Liên quan gì đến cậu?"

Tống Chuẩn sa sầm mặt hỏi lại lần nữa: "Hắn là ai?"

Rõ ràng chưa từng bỏ ra chút chân tình nào, giờ còn diễn bộ dạng này cho ai xem?

Tôi chẳng buồn đôi co với cậu ta, ôm người đi lướt qua.

"Không đến lượt cậu chất vấn tôi."

Cánh tay tôi bị kéo lại.

"Anh đã hứa chỉ có mình em thôi mà."

Tôi mỉa mai nhếch môi: "Cậu không ngây thơ đến mức nghĩ lời tôi nói là thật chứ? Lừa trẻ con thôi, cậu cũng tin à?"

Đúng, cứ như vậy đi, nhặt nhạnh từng chút lòng tự trọng đã vỡ nát của tôi lên.

Tống Chuẩn sững sờ, sắc mặt dần trở nên trắng bệch.

"Lừa người sao? Hóa ra ngay từ đầu anh đã lừa em..."

 

back top