Tôi là một người bạn học cùng kiêm bảo mẫu có tính cách nhạy cảm và đa nghi.

Chương 10

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Hôm đó tôi đi đón con bé, không biết Hình Giới tan làm sớm. Cậu ấy rất xin lỗi: "Xin lỗi anh, em quên nhắn tin cho anh, làm anh mất công chạy một chuyến rồi."

"Không sao không sao, vốn dĩ tôi cũng định ra ngoài dạo một vòng mà. Tôi mua kẹo sơn tra cho Tiểu Bảo, ngon lắm, cậu có thể nếm thử xem."

Tiểu Bảo đang được tôi dắt tay ngẩng đầu nhìn tôi, tay cầm gói kẹo, mắt cong tít cười: "Ngon cực kỳ luôn, cảm ơn anh lớn ạ."

Đứa trẻ đặc biệt đáng yêu, mắt tôi cũng cong lại theo, dịu dàng nói: "Không có gì đâu, anh cũng thích ăn vặt mà."

"Vậy anh có ăn cái này không?" Lúc này Hình Giới mới đưa túi giấy bên cạnh tới: "Bánh ngọt ở khu du lịch, không ngọt lắm, ngon lắm đấy."

"Thôi không cần đâu, hai anh em ăn đi."

Hình Giới trông có vẻ hơi tội nghiệp: "Em mua hai phần liền, cái này hạn sử dụng có mấy ngày thôi, không ăn hết chỉ có nước vứt đi."

Tôi đành nhận lấy: "Cảm ơn nhé." Nói rồi tôi ngẩng đầu nhìn con đường phía trước, nụ cười nhạt trên mặt bỗng chốc đóng băng, đồ đạc trên tay rơi loảng xoảng xuống đất.

Hình Giới cũng nhìn theo, chỉ thấy cách đó không xa có một người đàn ông cùng lứa tuổi đứng đó, quanh thân đầy vẻ hung bạo. Đối phương khí tràng mạnh mẽ, diện mạo phi phàm.

Trong lòng cậu ấy bỗng thấy hoang mang, nhìn sang tôi, ngay cả Tiểu Bảo tuổi còn nhỏ cũng nhận ra điều bất thường. Một cảm giác khủng hoảng rằng "anh lớn" sắp bị cướp mất khiến con bé lo lắng kéo kéo áo anh trai mình.

Chỉ là khi Hình Giới nhìn lại lần nữa, người đó đã biến mất. Tôi buông tay Tiểu Bảo đi tới phía trước vài bước, lại quay đầu hỏi: "Vừa nãy chỗ đó có phải có người đứng không?"

Hình Giới há miệng nhưng không phát ra âm thanh. Tôi rất sốt ruột, vừa ra bộ vừa nói: "Rất cao, trông đặc biệt đẹp trai, đôi mắt rất đẹp."

Rõ ràng tôi không hề nhớ Chử Tuần Đoạt mà, tại sao lại xuất hiện ảo giác như vậy? Rất chân thực, nhưng khi tôi dụi mắt nhìn kỹ lại thì người đã không thấy đâu.

Hình Giới cụp mi, khẽ nói: "Hình như không có ạ." Tiểu Bảo nắm c.h.ặ.t t.a.y anh trai, nhắm mắt nói dối: "Em cũng không thấy ạ."

Trên đường về tôi có chút thất thần, cũng không để ý đến sự im lặng bất thường của hai anh em bên cạnh. Nhưng càng gần chỗ ở, tim lại đập nhanh hơn. Đến cửa phòng trọ, mọi thứ vẫn bình thường, tôi lại bình tĩnh trở lại.

Lúc mở cửa, Hình Giới cười có chút gượng gạo: "Anh ơi, anh quên lấy bánh em đưa rồi." Cậu ấy đưa phần bánh còn nguyên vẹn của họ cho tôi, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Nếu anh thích thì tốt quá."

Sự lạc lõng và không cam lòng trong mắt chàng thiếu niên đều tan biến trong vẻ mặt thẫn thờ của tôi. Không thích cũng không sao, mắt cậu ấy bỗng nóng lên: "Em thích kẹo sơn tra của anh."

Tôi định thần lại, mỉm cười đáp vu vơ: "Vậy sao, ngon mà, vậy tôi vào nhà đây."

Nói rồi bước vào cửa, "tạch" một tiếng đóng cửa lại.

 

back top