Tôi là một người bạn học cùng kiêm bảo mẫu có tính cách nhạy cảm và đa nghi.

Chương 14

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Đêm hắn mười tám tuổi, hắn đã lén hôn tôi khi tôi vừa định đi ngủ.

Tôi nén lại nhịp tim đập loạn xạ, trong ý nghĩ trời sắp sập đến nơi mà chọn cách ngủ yên.

Những ánh mắt né tránh, sự cố ý tránh né tiếp xúc cơ thể, sự ngượng ngùng khi cho hắn xem những bộ phim mà đàn ông bình thường mới xem, rồi lặng lẽ đặt mình vào vị trí của một người anh trai.

Cuối cùng, chàng thiếu niên tuấn tú cao hơn tôi một cái đầu đã nhốt tôi trong phòng, giọng nói lạnh lùng ra lệnh: "Cởi ra."

Tôi hoảng hốt tìm đường chạy trốn, thấy lạ lẫm với một thiếu gia như vậy. Hắn nhìn vẻ lúng túng của tôi, ánh mắt tối sầm, lặp lại lần nữa: "Cởi ra."

Tôi run rẩy tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, quá trình diễn ra rất chậm. Chử Tuần Đoạt lần đầu tiên kiên nhẫn đến thế, khóe môi nhếch lên: "Còn cả quần nữa."

Tôi như bị thiếu gia phản bội vậy, vành mắt đỏ lên.

Chử Tuần Đoạt cười ác ý, tiến lại gần rồi ấn tôi vào lòng: "Bán Lật, tôi muốn vào trong." Tôi rơi nước mắt, sự hổ thẹn tan biến trong sự va chạm trực diện của chàng thiếu niên.

Lúc này tôi mới phát hiện ra Chử Tuần Đoạt chẳng phải hạng hiền lành gì. Và thủ đoạn của hắn cũng vượt xa tầm tiếp nhận của tôi.

Nhưng ngược lại, nó đã lôi tôi ra khỏi cái vai diễn "anh trai" của thiếu gia, trở thành một người bạn giường bị hắn đè dưới thân, coi hắn như một người đàn ông thực thụ.

Tôi mới là kẻ đi từ chỗ ngây ngô m.ô.n.g muội đến chỗ hoàn toàn chìm đắm. Tôi nghĩ, vượt qua mọi thứ tình cảm có thể chấp nhận được, tôi còn sợ hắn đau, sợ hắn buồn, sợ hắn làm tổn thương chính mình, còn muốn kéo lấy hắn - kẻ dễ mất kiểm soát.

Tôi có thể đặt dục vọng của mình vào lòng bàn tay hắn, để hắn tùy ý khêu gợi, đó là thích, là tình yêu không thể nói thành lời và sự chìm đắm.

Tôi trịnh trọng nói: "Tôi thích cậu, Chử Tuần Đoạt."

Mắt Chử Tuần Đoạt có chút cay xè, xoa đầu tôi: "Ừm, tôi biết rồi."

Nhưng giây tiếp theo hắn lại bình thản nói, "Nếu không có cậu, tôi sẽ làm một kẻ xấu, hủy thiên diệt địa, g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ cậu thích, bao gồm cả tôi."

Tim tôi run lên, nắm lấy vạt áo hắn: "Xin lỗi, là do tôi quá bi quan rồi."

"Không."

Chử Tuần Đoạt rất hiếm khi xin lỗi tôi, lần này hắn lại nói: "Là lỗi của tôi, đừng rời đi nữa."

Tình yêu của hắn đã không còn là tình yêu đơn thuần nữa, nó là một loại chất gây nghiện, muốn ký sinh trong tình yêu của Thiều Bán Túc, hòa vào xương máu, nếu không có thể hủy diệt cả thế giới.

"Tôi chỉ cần cậu là đủ rồi, xin lỗi cậu."

Tôi ngẩn người, có chút ngại ngùng: "Ừm, tôi cũng biết rồi."

Thực tế quá trình diễn ra rất thuận lợi, một là bác sĩ Trần có kinh nghiệm lâm sàng liên quan, hai là nhóc con phát triển cực tốt, không gây ảnh hưởng lớn đến cơ thể tôi.

 

back top