Tôi là thiếu gia giả, vì muốn tiếp tục cuộc sống giàu sang nên đã câu dẫn thiếu gia thật – Tạ Bạch

Chương 14

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Trải qua nửa tháng, cuối cùng tôi cũng tích góp đủ một trăm triệu tệ.

Tôi không cần phải bán m.ô.n.g nữa rồi.

Tôi là trai thẳng chính hiệu, loại thà gãy chứ không cong, thích em gái n.g.ự.c khủng chứ không thích đàn ông, lại còn là loại đàn ông đè tôi ra nữa chứ.

Tôi quyết định chuồn, tìm một cô vợ, sinh một đứa con kháu khỉnh.

Biết mình là loại "lưỡng tính" thì không được đẹp mặt cho lắm, nhưng tôi đẹp trai, sính lễ hai mươi triệu tệ, không đến mức không tìm được vợ.

Nghĩ đến cuộc sống tương lai là tôi đã thấy phấn khích rạo rực, nhân lúc Tạ Bạch đến công ty, tôi bảo mình đi trung tâm thương mại mua sắm, dọc đường lấy cớ đi vệ sinh để cắt đuôi vệ sĩ.

Thoát thân hoàn hảo.

Vừa mới thuê được căn nhà tạm trú, điện thoại đã nhận được tin nhắn của Tạ Bạch.

[Anh trai, tự mình ngoan ngoãn quay về được không? Nếu để em phải đi bắt anh về, thì đôi chân của anh trai không cần giữ lại nữa đâu nha~]

Tôi nhíu mày.

Hắn đe dọa tôi?

Trước đây hắn là kim chủ, giờ hắn là cái thá gì chứ, tôi rút thẻ điện thoại ra bẻ gãy làm đôi.

Không có lương tâm đúng là tự tại, tôi mở ngay app xem mắt để tìm vợ.

Xem nửa ngày trời mới hiểu ra một đạo lý: Những người thực sự muốn yêu đương tử tế và chất lượng thì sẽ không lọt vào thị trường xem mắt này đâu.

[Anh trai, muốn yêu đương không?]

Một cô gái chủ động nhắn tin cho tôi.

Tôi nhấn vào trang cá nhân của cô ấy xem thử, mắt bỗng sáng rực lên.

Cô ấy trông rất giống nữ thần hồi cấp ba của tôi.

Tại sao cô ấy lại làm tôi ấn tượng sâu sắc đến thế? Vì lúc đó cô ấy khinh thường loại phú nhị đại bất tài như tôi, chỉ thích kiểu học thần lạnh lùng như Tạ Bạch.

Nhưng tôi không chơi trò tìm người thay thế, chỉ là thích kiểu người như vậy thôi, dù cho bạch nguyệt quang có xuất hiện trước mặt tôi thì cũng cút sang một bên hết. Tôi gõ chữ: [Yêu chứ, em bao nhiêu tuổi rồi?]

[23.]

Tôi nhướng mày: [Bằng tuổi anh luôn, thật là có duyên, em người ở đâu?]

[Người Kinh Hải.]

Mẹ kiếp!

Cùng một thành phố với tôi.

Tôi tin chắc đây là duyên phận trời định, tuổi tác bằng nhau, địa phương giống nhau, ngoại hình, dáng dấp đều đúng gu tôi: [Kết bạn Zalo nhé.]

[Được ạ.]

Tôi và cô ấy kết bạn, qua một tuần trò chuyện rôm rả, tôi càng lúc càng say mê cô ấy.

Sở thích của cô ấy cơ bản là giống hệt tôi, giỏi việc nước đảm việc nhà.

Người toàn năng như thế lần trước tôi gặp chính là Tạ Bạch.

Cô ấy bảo lý do tải app xem mắt là vì bị bạn trai bỏ rơi, hắn mất tích mà không thèm nói một lời.

Tôi phẫn nộ bất bình thay cho cô ấy: [Hắn còn là người không? Em vừa xinh đẹp vừa hiền thục lại còn tiêu tiền vì hắn, vậy mà hắn dám bỏ rơi em! Là hắn không xứng với em! Sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em, tiền bạc giao hết cho em quản lý, đối xử với em tốt hơn bất kỳ ai.]

[Anh Thanh thật là tốt quá.]

Tôi và cô ấy chính thức yêu nhau.

Nhưng cô ấy chưa bao giờ gọi video hay gửi tin nhắn thoại cho tôi, ngay cả tên cũng chưa nói.

Cô ấy bảo giữ lại sự bí ẩn như vậy thì lúc gặp mặt mới có bất ngờ.

Tôi thấy cô ấy nói đúng, hẹn nhau thứ Bảy tuần này gặp mặt.

Tôi bỏ ra ba mươi nghìn tệ để đặt may một bộ cánh thật bảnh, chăm sóc da, quản lý vóc dáng, làm tóc toàn bộ một lượt.

Lên mạng xem thấy con gái trước khi đi gặp đối tượng đều chuẩn bị rất kỹ càng, tôi không thể chỉ tắm rửa qua loa rồi đến được, như thế là không tôn trọng cô ấy.

 

back top