Ăn xong tôi theo Tạ Bạch về nhà, Hứa Trạch đang ngồi trên sô pha cười ngớ ngẩn vẫy tay với tôi.
Tôi nhướng mày, gã vậy mà vẫn chưa chết.
Ngay sau đó lại mếu máo, tôi sắp c.h.ế.t đến nơi rồi.
Hứa Trạch đứng dậy đi về phía tôi: "Cưng à, cha tôi đồng ý cho tôi cưới cậu rồi, cũng nhờ tôi sức khỏe tốt, ăn một trăm gậy quân pháp mà không chết, nằm viện một tuần xong thấy người còn khỏe hơn trước."
Tôi không thể tin nổi nhìn về phía Tạ Bạch.
Hắn mà cũng đồng ý sao?
Vậy mà hắn lại bình thản như không.
"Ừm, theo quy tắc thì cùng sở hữu anh trai."
Tôi: "! Why?"
Rốt cuộc tôi đã bỏ lỡ điều gì?
Một tuần qua đã xảy ra chuyện gì thế?
Họ điên hết rồi sao?
Tạ Bạch thản nhiên nói: "Em nhận ra anh trai là một người không thành thật, trừ khi không cử động nổi phải nằm liệt giường ra, thì lúc nào anh cũng không chịu ngồi yên, cho nên phải tìm thêm một người nữa để 'làm' anh, để anh luôn phải ở trên giường, thay vì để kẻ khác hưởng lợi, thà để Hứa Trạch hưởng còn hơn."
Đầu óc tôi quay cuồng như chong chóng cũng không hiểu nổi mạch suy nghĩ của hắn, vội vàng xua tay: "Hai người anh em nghe tôi nói một lời đã."
Họ đồng thời nhìn tôi: "Nói đi."
"Trong tình yêu, điều quan trọng nhất là gì?"
Tôi dẫn dắt họ.
Họ đồng thanh đáp: "Là chiếm hữu."
Tôi đen mặt: "Là tôn trọng."
"Tôi thích phụ nữ, không thích đàn ông, sau này tôi còn phải kết hôn với phụ nữ nữa. Hai người nếu yêu tôi thì nên tôn trọng tôi, tôn trọng tôi thì nên thả tôi đi, hiểu không?"
Họ lắc đầu: "Không hiểu."
Tiếng cười trầm thấp của Tạ Bạch thoát ra từ lồng ngực: "Ông xã có thể coi em là phụ nữ mà."
Hứa Trạch nhướng mày: "Kẻ bỏ trốn thì không cần sự tôn trọng, kẻ bỏ trốn đều thích bị sỉ nhục, nếu không thì tại sao lại chạy?"
Tôi trợn tròn mắt, vu khống, rõ ràng là vu khống, ai thèm thích bị sỉ nhục chứ!
"Nói bậy! Anh mới là đồ thích bị sỉ nhục ấy!"
Tôi vùng ra khỏi tay Tạ Bạch, khoanh tay đứng lên ghế để tăng thêm thanh thế: "Hai vị đại ca làm ơn nói lý chút đi, tôi chỉ có hứng thú với phụ nữ thôi, không thích kiểu đô con như hai người đâu."
Tạ Bạch nhìn tôi, nhìn đến mức tôi thấy rợn tóc gáy, nhưng hắn lại cười nói: "Tại sao ông xã cứ nhất định phải là phụ nữ?"
Tôi nhíu mày: "Phụ nữ có thể sinh con cho tôi, tôi thích trẻ con."
Tạ Bạch bảo: "Có thể nhận nuôi mà, ông xã còn có thể tự chọn nữa."
Tôi cứng họng.
Đúng vậy, có thể nhận nuôi.
Và lại hai người họ vừa có tiền vừa có sắc, "hàng họ" lại khủng, ngoài việc không sinh được con ra, tôi thực sự không tìm được lý do nào khác để từ chối họ.
Tôi rặn mãi, lại rặn ra được một lý do: "Tôi chỉ có phản ứng với phụ nữ thôi, chỉ có phụ nữ mới làm tôi thấy sướng trên giường được."
Câu này hơi trái lương tâm một chút.
Tạ Bạch trong "chuyện ấy" cũng làm tôi đủ sướng, sướng đến mức phát khóc.
Hứa Trạch cười khẩy: "Sướng à? Chuyện đó thì cứ yên tâm, tôi và Tạ Bạch cũng có thể làm cậu sướng đến mức khóc cha gọi mẹ, còn về việc có phản ứng hay không? Hừ, Tạ Bạch vẫn chưa nói cho cậu biết sao?"
"Nói cho tôi biết cái gì?" Tôi ngơ ngác.
Khóe môi Tạ Bạch nhếch lên: "Anh trai bị bất lực."