Mẹ Tạ lo lắng cho sự an nguy của tôi, nhân lúc hai người họ không có nhà, bà gõ cửa phòng tôi: "A Thanh, là mẹ đây."
Tôi mở cửa: "Mẹ, có chuyện gì vậy?"
Bà thở phào nhẹ nhõm: "Con ngoan, con có muốn chạy trốn không?"
"Chạy trốn?" Tôi ngạc nhiên, bà là mẹ ruột của Tạ Bạch, tại sao lại muốn giúp tôi?
Bà dường như hiểu được suy nghĩ trong lòng tôi, căng thẳng nhìn quanh quất.
"Con là đứa trẻ mẹ nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, mẹ sao nỡ để con chịu uất ức như vậy chứ, chỉ cần con muốn đi, mẹ sẽ giúp con."
Tôi lắc đầu: "Không cần đâu mẹ."
"Tại sao?"
"Tại sao ư?" Tôi cười khổ: "Mẹ ơi, con bị bất lực, mẹ có biết điều đó có nghĩa là gì không?"
Mẹ Tạ không hiểu: "Nghĩa là gì?"
"Nghĩa là con chỉ có thể làm thụ thôi, chỉ có thể tìm bạn trai, mà trong đám đàn ông thì hầu như không có ai có điều kiện tốt hơn Tạ Bạch và Hứa Trạch cả."
Khóe môi tôi vô thức nhếch lên.
"Hơn nữa tối qua con cũng suy nghĩ kỹ rồi, kỹ thuật của Tạ Bạch rất tốt, làm con sướng đến mức khóc cha gọi mẹ, thêm một người nữa chẳng phải sẽ càng sướng hơn sao. Đời người ngắn ngủi, hãy tận hưởng khi còn có thể, làm thụ thì làm thụ thôi, sướng là được."
Mẹ Tạ há hốc mồm, có vẻ bà không theo kịp mạch suy nghĩ của giới trẻ rồi.