Tôi nằm bẹp trên giường, muốn khóc mà không có nước mắt.
Bị đánh m.ô.n.g còn nhục hơn cả bị "làm", lại còn bị chính đứa nhỏ tuổi hơn mình dạy dỗ, đến can đảm để cho cha mẹ Tạ biết cũng không có.
Tạ Bạch cái đồ cầm thú này đến thuốc cũng không bôi cho, cứ để tôi phơi ra đó cho khô, cố tình làm tôi xấu hổ.
Tạ Bạch từ phòng tắm bước ra, chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm.
Cơ ngực, cơ bụng, đường nhân ngư, lộ ra hết sạch.
Hắn mặc kệ tôi, sấy tóc xong thì cầm một quyển sách nhàn hạ đọc.
Cuối cùng tôi không nhịn được mà gọi hắn: "Tạ Bạch, tôi đau, muốn bôi thuốc."
Tạ Bạch không mảy may lay động: "Nhịn đi."
Trong lòng tôi mắng thầm "mẹ nó", nhưng ngoài mặt vẫn cười hi hì.
"A Bạch~ Bạch Bạch~ ba ba~ tới bôi thuốc cho người ta đi mà?"
Tôi vốn dĩ da mặt dày, chỉ cần có thể làm mình dễ chịu hơn chút thì bảo làm gì cũng được.
"Không được." Tâm trạng Tạ Bạch đã tốt hơn lúc nãy nhiều, nhưng trừng phạt là trừng phạt, đã bảo không bôi thuốc là không bôi.
Nhưng nhìn ánh mắt tội nghiệp của tôi, hắn thấy mình có thể khoan dung một chút.
Hắn nằm lên giường, kéo tôi vào lòng, bàn tay to đặt lên m.ô.n.g tôi: "Em xoa cho anh."
Tôi ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn: "Ừm."
Hắn dịu dàng xoa cho tôi.
Tôi thấy thoải mái quá nên lại ngủ thiếp đi.