Tôi lướt trúng một bài đăng của vị hôn phu Enigma vốn nổi tiếng lãnh đạm

Chương 12

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Hôm sau, tôi nói chuyện này với gia đình, bố tôi giận lôi đình, bảo sẽ đánh tôi. Thái độ của tôi rất kiên quyết, dù sao hôn ước này tôi chắc chắn sẽ hủy.

Buổi tối, Nhiêu Lâu lại đến ký túc xá của tôi. Quầng thâm dưới mắt hắn hiện rõ, trông có vẻ mất ngủ, hắn đeo khẩu trang, u ám nhìn tôi.

Hắn bảo: "Tôi có chuyện muốn nói với cậu, xuống dưới lầu nói."

Hôm qua là lúc tôi giận nhất, sau khi nói hủy hôn xong, tôi cảm thấy mình đã thắng một ván, tâm trạng đã khá hơn nhiều. Tôi bảo: "Có gì cứ nói ở đây."

Nhiêu Lâu đứng đó không nói gì. Đứng rất lâu.

Tôi thấy hắn cứ đứng mãi đó cũng không phải cách, bèn cùng hắn xuống lầu: "Muốn nói gì?"

Ánh mắt Nhiêu Lâu như làn nước, nhìn tôi như nhìn một kẻ bạc tình, lạnh lùng cao ngạo nói: "Lý do, tôi muốn biết lý do hủy hôn."

Tôi: "Hỏi cái đó làm gì? Dù sao cũng chuẩn bị hủy rồi."

Giọng Nhiêu Lâu cứng ngắc: "Để tôi rút kinh nghiệm, lần sau đính hôn với người khác sẽ không thế này nữa."

Đúng là muốn làm người ta tức c.h.ế.t mà. Tôi: "Miễn bàn."

Giọng Nhiêu Lâu sắc như kiếm, lộ rõ vẻ chán ghét nồng đậm: "Thay lòng đổi dạ rồi đúng không? Nhìn trúng cậu Omega khác nên muốn vứt bỏ tôi."

Tôi hít một hơi thật sâu: "Mẹ nó, bớt chụp mũ cho tôi đi! Những việc anh làm anh không thèm nhìn lại lấy một lần mà còn dám bảo tôi thay lòng đổi dạ?"

Mắt Nhiêu Lâu lóe lên tia sáng. Hắn lại ngập ngừng, như vừa nhận được một viên kẹo mà không chắc nó có thuộc về mình không, vừa ngượng nghịu vừa mong chờ: "Thật sự... không phải thay lòng đổi dạ?"

Tôi bảo: "Dù không có thì cũng vẫn phải hủy hôn với anh, anh vui cái gì?"

Nhiêu Lâu lộ vẻ cuống quýt, dáng vẻ ngoan ngoãn hẳn đi, giọng điệu thay đổi 180 độ theo hướng tốt lên: "Tôi có thể giải thích."

"Tên Alpha đó là em họ tôi, tôi với nó không có gì cả."

"Tôi đã chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu, nhưng cậu không mời nên tôi không đến."

Hắn lấy từ trong túi ra một miếng ngọc bội xanh trong vắt, đưa đến trước mặt tôi, rồi khô khốc nói: "Chuyện lần trước, tôi không cần cậu xin lỗi nữa."

Tôi không nhận, cũng chẳng mảy may động lòng: "Khách khí quá, tôi cũng chẳng định xin lỗi. Với lại, tôi nghe ai đó bảo là, tôi chẳng phải người quan trọng gì, không xứng để anh có mặt mà."

Mặt Nhiêu Lâu tái mét, môi mấp máy muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Thật ra kết hợp với hoàn cảnh lúc đó, tôi cũng biết là hắn đang khẩu thị tâm phi, nhưng thì đã sao.

Tôi bảo: "Nói cho anh biết lý do hủy hôn nhé, vì tôi thích người miệng lưỡi ngọt ngào, còn anh là đồ câm, lại còn là đồ câm thái độ lồi lõm. Tôi đã cho anh cơ hội rồi, lâu như vậy anh đã sửa được chưa?"

Nhiêu Lâu nắm lấy vạt áo tôi: "Tôi sẽ sửa!"

Tôi bảo: "Được thôi, giờ anh nói câu nào dễ nghe tôi xem nào."

Nhiêu Lâu cụp mắt, vắt óc suy nghĩ, do dự nhìn tôi. Trông như đã hạ quyết tâm muốn nói, nhưng nhìn tôi một hồi, hắn lại chẳng thốt ra được chữ nào.

Tôi kết luận: "Anh không sửa được đâu, tạm biệt."

 

back top