Cuối tuần, cả bọn thấy đánh game trong phòng không sướng, thế là kéo nhau ra quán net. Chơi được hai tiếng, tôi thấy khát nước nên đi mua đồ uống
Lại gặp cậu Omega lần trước, tôi mỉm cười với cậu ta, cậu ta cũng gật đầu chào lại.
Quay lại phòng máy chơi thêm mấy ván, bỗng có người vỗ vai tôi. Tôi quay sang, trong phòng này chỉ có tôi với Nhiêu Lâu, hắn ngồi cạnh tôi nên cũng quay sang nhìn theo.
Là cậu Omega đó, cậu ta cầm hai phần đồ nướng đưa đến trước mặt tôi, bảo:
"Mấy hôm trước đa tạ anh đã giúp đỡ, đây là tôi đặc biệt đi mua, cuối cùng cũng mời được anh ăn gì đó."
Tôi còn đang đắn đo thì cậu ta lại nói: "Bên cạnh là bạn trai anh hả, đẹp trai quá, hai người trông rất xứng đôi."
Tôi nhận lấy. Cậu Omega liền rời đi.
Nhiêu Lâu suy nghĩ một chút: "Lần trước cậu đánh nhau là để cứu cậu ta?"
Tôi: "Ừm."
Nhiêu Lâu lạnh lùng nói: "Anh hùng cứu mỹ nhân."
"Cậu Omega có độ tương thích cao với cậu chính là cậu ta chứ gì."
Tôi gật đầu: "Là cậu ta, nhưng anh không thấy sao? Cậu ta cũng mua đồ nướng cho anh mà, cậu ta không có ý gì với tôi, tôi cũng chẳng có ý gì với cậu ta, giải tán đi, đừng nghĩ nhiều."
Đánh game nãy giờ cũng đói thật, tôi lấy đồ nướng ra ăn ngon lành. Ăn được hai xiên, Nhiêu Lâu bực bội nhìn đống đồ nướng rồi bảo tôi: "Không được ăn."
Nói rồi hắn bỏ đi, nửa ngày cũng không thấy quay lại.
Tôi để đống đồ nướng đó một lúc lâu, đói quá, mà nó thơm quá, nên tôi ăn sạch.
Lúc Nhiêu Lâu xách đồ nướng hắn mua về thì tôi đã chén xong phần của mình rồi. Nhiêu Lâu nhìn cái túi không và mấy cái xiên tre trơ trọi, ánh mắt bốc hỏa, giọng trầm xuống đầy thất vọng: "Cậu ăn đồ nướng của cậu ta rồi?"
Tôi: "Đồ nướng mua về là để ăn mà, anh mua tôi cũng ăn, tôi ăn xong của cậu ta rồi ăn tiếp của anh."
Nhiêu Lâu chẳng thèm nghe lời dỗ dành của tôi, hắn cứ khăng khăng: "Cậu thích đồ cậu ta mua đến thế cơ à?"
Hắn lại cười lạnh, nói năng cay nghiệt: "Cũng đúng, trong lòng cậu chắc chắn là thích cậu ta rồi. Vốn dĩ cậu đã thích Omega, cậu ta lại là Omega, miệng lại ngọt."
"Gặp đúng hình mẫu lý tưởng rồi, chắc là hận không thể đá phăng tôi đi để đến với cậu ta chứ gì?"
Tôi thấy hơi phiền, bảo: "Đừng có tào lao, tôi chỉ đơn giản là thích ăn đồ nướng thôi."
Nhiêu Lâu vặn lại: "Sao bình thường tôi chẳng thấy cậu thích ăn đồ nướng bao giờ?"
Bởi vì đồ nướng anh mua không ngon chứ sao! Tôi không đáng tin đến thế à?
Tôi mất kiên nhẫn, lạnh mặt: "Anh quản tôi thích ăn đồ nướng hay không làm gì, cút!"
Nhiêu Lâu ném túi đồ nướng hắn mua vào thùng rác, quay đầu đi thẳng không thèm nhìn lại.