Sau khi Bùi Lệ xuất viện, mối quan hệ của chúng tôi bước vào một giai đoạn mới.
Tấm màn ngăn cách xem như đã bị hắn đ.â.m thủng. Tuy tôi chưa đáp lại nhưng hành động của tôi đã bán đứng chính mình.
Tôi bắt đầu quan tâm đến hắn nhiều hơn. Hắn thích uống loại cà phê nào, lúc họp có những thói quen nhỏ gì, lúc mệt mỏi sẽ vô thức xoa huyệt vị nào. Tôi nhận ra mình ngày càng hiểu hắn rồi.
Hôm nay là tiệc kỷ niệm năm thành lập tập đoàn Bùi thị. Với tư cách là "bạn đời" của Bùi tổng, tôi bắt buộc phải tham dự.
Tôi thay bộ vest Bùi Lệ chuẩn bị, cùng hắn xuất hiện tại sảnh tiệc. Hôm nay hắn vẫn xịt nước xịt ngụy trang mùi tuyết tùng, khí trường Alpha mạnh mẽ khiến hắn trở thành tâm điểm của cả khán phòng. Còn tôi chỉ là một "Beta" mờ nhạt bên cạnh hắn.
Rất nhiều người lên mời rượu, hắn đều ứng phó một cách trôi chảy. Lâm Phong cũng đến. Hắn bưng ly rượu, đi thẳng về phía chúng tôi: "Bùi tổng, Hứa tiên sinh, đã lâu không gặp."
"Lâm tổng." Bùi Lệ nhàn nhạt đáp lại. Ánh mắt Lâm Phong rơi trên người tôi, mang theo một tia dò xét.
"Sắc mặt Hứa tiên sinh trông tốt hơn lần trước nhiều," hắn nói, "xem ra Bùi tổng chăm sóc cậu rất tốt."
"Không phiền Lâm tổng bận tâm." Tôi khách khí trả lời.
Hắn cười cười, bỗng nhiên ghé sát tôi, hạ thấp giọng nói: "Hứa tiên sinh, mùi hương trên người cậu thơm lắm."
Tim tôi nảy lên một cái. Tôi rõ ràng đã dán miếng ngụy trang cấp cao nhất rồi mà! Sao hắn có thể ngửi thấy? Theo bản năng tôi lùi lại một bước, giãn ra khoảng cách với hắn.
Bùi Lệ nhận ra sự bất thường của tôi, bất động thanh sắc chắn trước mặt tôi. Hắn nhìn Lâm Phong, ánh mắt lạnh đi: "Lâm tổng, xin hãy tự trọng."
Lâm Phong giơ ly rượu lên, vẻ mặt vô tội: "Bùi tổng đừng hiểu lầm, tôi chỉ thấy nước hoa mùi quýt trên người Hứa tiên sinh rất đặc biệt thôi."
Nước hoa? Hắn đang lừa tôi!
Lòng tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí nóng quen thuộc, từ vùng bụng dưới nhanh chóng lan ra khắp toàn thân. Thôi c.h.ế.t rồi. Kỳ phát tình của tôi đến sớm hơn dự tính.