Tôi thay mặt người anh song sinh của mình, gả cho gã khổng lồ trong giới kinh doanh theo lời đồn đại – Bùi Lệ

Chương 15

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Bùi Lệ bị tôi làm cho chấn kinh. Hắn đại khái chưa từng thấy dáng vẻ kiêu ngạo này của tôi. Hắn nhìn tôi rất lâu, rồi bỗng nhiên bật cười. Hắn đi tới ngồi bên mép giường, kéo tôi vào lòng lần nữa.

"Được," hắn cúi đầu hôn lên trán tôi, "tôi chịu trách nhiệm."

Hắn ôm tôi, giọng trầm thấp mà dịu dàng: "Hứa Ngôn, chúng ta thử xem sao."

Không phải với tư cách đối tác, mà là người yêu. Tôi vùi mặt vào n.g.ự.c hắn, lí nhí "ừm" một tiếng.

Chuyện ở sảnh tiệc đêm đó nhanh chóng lan truyền ra ngoài. Mọi người đều biết người bạn đời Beta của Bùi Lệ ngất xỉu ngay tại chỗ, được Bùi tổng bế đi. Bên ngoài đồn thổi đủ kiểu, có người nói tôi sức khỏe yếu, có người nói tôi mang thai rồi. Ly kỳ nhất là có người đoán tôi giả vờ làm Beta, thực chất là một Omega. Suy đoán này gần với sự thật nhất nhưng lại chẳng ai tin. Bởi vì làm gì có ai ngốc đến mức để một Omega gả cho một Alpha cấp cao chứ?

Phía Lâm Phong cũng không có động tĩnh gì. Hắn dường như chỉ tùy tiện nói vậy chứ không bám lấy chuyện đó không buông. Nhưng tôi và Bùi Lệ đều biết, đây chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão.

Lâm Phong chắc chắn đang đợi một thời cơ tốt nhất để giáng cho chúng tôi một đòn chí mạng. Để đảm bảo an toàn, chúng tôi quyết định tạm thời ở riêng.

Tôi dọn về Hứa gia. Bố mẹ thấy tôi thì hết hồn: "Sao con lại về đây? Có phải Bùi Lệ làm khó con không?"

"Không có ạ," tôi lắc đầu, "công ty có chút việc, con về ở vài ngày."

Tôi không nói cho họ biết sự thật vì sợ họ lo lắng. Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường quen thuộc nhưng trằn trọc mãi không ngủ được. Không có Bùi Lệ bên cạnh, cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Tôi lấy điện thoại ra nhắn cho hắn một tin: [Hứa Ngôn: Ngủ chưa?]

Hắn gần như trả lời ngay lập tức: [Bùi Lệ: Chưa. Nhớ em.]

Nhìn ba chữ này, tim tôi lại đập nhanh liên hồi: [Hứa Ngôn: Em cũng vậy.]

[Bùi Lệ: Đợi tôi. Sắp kết thúc rồi.]

Tôi biết hắn đang nói về cái gì. Hắn đang đợi trận chiến cuối cùng với Lâm Phong. Thắng, chúng tôi sẽ trời cao biển rộng. Thua, chúng tôi sẽ vạn kiếp bất phục.

 

back top