Sau khi cuộc họp kết thúc, tôi xông vào văn phòng Bùi Lệ. Hắn đang tháo cà vạt. Tôi lao tới ôm chặt lấy hắn từ phía sau: "Anh dọa c.h.ế.t em rồi!"
Hắn quay người lại ôm lấy tôi, hôn một cái lên đỉnh đầu tôi: "Không sao rồi."
"Rốt cuộc là chuyện thế nào?" Tôi ngẩng đầu hỏi hắn, "Cái máy đo đó..."
Hắn dắt tôi ngồi xuống sofa, sau đó lấy từ trong ngăn kéo ra một miếng dán ngụy trang y hệt miếng tôi đang dùng: "Đây là mẫu dán ngụy trang đời mới nhất," hắn nói, "có thể mô phỏng ra bất kỳ cấp độ tin tức tố Alpha nào, kéo dài suốt 12 tiếng."
Tôi bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra hắn đã sớm chuẩn bị kỹ càng. "Vậy còn thuốc ức chế trên người anh..."
"Cái đó là mua cho em đấy." Hắn nhéo mũi tôi, "Đồ ngốc, kỳ phát tình của chính tôi, tôi có thể tự kiểm soát được."
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Tôi từ nhỏ đã tiếp nhận huấn luyện đặc biệt, có thể kiểm soát tin tức tố của mình. Chỉ cần không gặp phải người khiến tôi mất kiểm soát như em, thì bình thường sẽ không ai phát hiện ra thân phận của tôi đâu."
Tôi nhìn hắn, lòng thấy vừa chua vừa mềm. Hắn rốt cuộc đã phải chịu bao nhiêu khổ cực mới đi được đến ngày hôm nay.
"Vậy còn Lâm Phong..."
"Hắn tiêu rồi." Ánh mắt Bùi Lệ lạnh đi, "Hắn cố ý gây rối đại hội cổ đông, lại còn tình nghi trộm cắp bí mật thương mại, đủ để hắn ngồi bóc lịch một thời gian rồi."
"Anh cố ý để hắn tra ra chuyện anh mua thuốc ức chế sao?" Tôi hỏi.
Hắn gật đầu: "Không cho hắn nếm chút đồ ngọt, sao hắn chịu ngoan ngoãn cắn câu?"
Ngay từ đầu, đây đã là một cái bẫy do hắn sắp đặt. Hắn từng bước một dẫn dụ Lâm Phong bước vào hố sâu. Người đàn ông này tâm tư thâm sâu đến đáng sợ.
"Vậy anh..." Tôi nhìn hắn, "từ khi nào bắt đầu thích em?"
Hắn ngẩn ra trước câu hỏi của tôi, sau đó bật cười: "Đại khái là từ lần đầu tiên em nấu cơm cho tôi."
"Nhưng lần đó chẳng phải anh đã tức giận sao?"
"Tôi không giận em," hắn thở dài, "tôi giận chính mình. Giận chính mình vậy mà lại vì chuyện nhỏ nhặt này mà rối loạn tâm trí." Hắn kéo tôi vào lòng, cằm tựa trên đầu tôi: "Hứa Ngôn, gặp được em là bất ngờ lớn nhất đời tôi."
Cũng là may mắn lớn nhất của em. Tôi thầm bổ sung trong lòng.