Tôi vốn là một "thụ" chính hiệu bước ra từ thế giới Hải Đường, vậy mà lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết "thanh thủy văn"

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tôi lại mơ thấy cơn ác mộng đó. Trong mơ là quãng thời gian bị kẻ thù không đội trời chung giam cầm ở kiếp trước.

Một chiếc đuôi rắn đen sì lạnh lẽo quấn lên eo tôi, lớp vảy cọ xát từng chút một trên da thịt, chóp đuôi run rẩy ra vào. Tôi nhếch nhác khốn khổ cầu xin anh ta tha cho mình.

"Hà Húc Ngôn, anh bình tĩnh chút đi. Tôi sai rồi, anh đừng làm thế."

Nhưng anh ta chỉ lạnh lùng khóa chặt lấy tôi mà phát điên. "Bé cưng tại sao không ngoan? Người đó có gì tốt chứ? Tại sao lại thích hắn? Đã trêu chọc tôi rồi thì đừng hòng rũ bỏ... đừng hòng!!!"

Gương mặt đó trở nên đẫm máu... "Dù có chết, tôi cũng sẽ ám lấy em, mãi mãi, mãi mãi..."

"Không!" Tôi khản giọng hét to, đột ngột tỉnh giấc. Ngồi trên giường thở dốc. Sao lại mơ thấy Hà Húc Ngôn... anh ta c.h.ế.t từ lâu rồi mà!

Sau khi lấy lại lý trí, tôi phát hiện tay chân mình không bị khóa, chuyện bị đánh thuốc mê ở Công Xã cứ như một giấc mơ. Chẳng lẽ tôi nằm mơ thật? Thế giới thanh thủy này sao có thể có người rắn...

Lúc này Hoắc Thành Dục bưng một ly nước đi vào, sau lưng không có đuôi. Tôi bấm mạnh vào cánh tay mình một cái, làn da trắng lập tức đỏ ửng, đau đến mức tôi nhe răng trợn mắt. "Quả nhiên đều là mơ!"

Anh ta rũ mắt, nắm chặt ly thủy tinh, nước sóng sánh. Anh ta lẩm bẩm từng câu từng chữ: "Tôi không phải yếu sinh lý, không chịu gần gũi là vì sợ em sợ hãi. A Chu, em vẫn còn nhớ tôi, đúng không?" Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt chảy tràn sự tham lam bệnh hoạn đặc quánh.

Tim tôi run lên, không ngừng lùi ra sau: "Anh... anh đang nói gì thế!"

"Giang Chu, em thực sự không có lòng dạ mà... Nhát d.a.o đó đau lắm, ngay tại chỗ này này." Anh ta ấn vào vị trí trái tim, đuôi mắt ửng đỏ.

"Tôi họ Diệp... ưm!" Người đàn ông cưỡng hôn tôi. "Bé cưng chẳng phải đã thấy đuôi của tôi rồi sao?"

Tôi vùng vẫy đẩy anh ta ra: "Anh! Anh là—— Hà Húc Ngôn!"

Người đàn ông giống hệt kiếp trước, cong môi cười, đưa ly nước đến môi tôi: "Uống chút nước đi, giúp đào thải thuốc mê." Tôi lại mạnh tay gạt phắt tay anh ta ra: "Tôi không uống!"

"Trong nước không có thuốc." Anh ta uống một ngụm cho tôi xem.

Nhưng tôi co rúm thành một cục cố dạt vào góc giường, giọng nói run rẩy: "Anh đừng qua đây! Hà Húc Ngôn... nếu anh cũng xuyên không rồi, tại sao không thể tha cho tôi? Anh còn muốn giam cầm tôi, hủy hoại tôi sao! Cầu xin anh tha cho tôi đi..."

"Choảng!" Ly thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan tành, âm thanh khiến người ta thót tim.

Bàn tay bóp nát ly nước của người đàn ông m.á.u chảy đầm đìa, anh ta đỏ vành mắt, thần sắc tan nát.

Hồi lâu sau, lâu đến mức da đầu tôi tê dại, anh ta mới rũ mắt khản giọng nói: "... Được, tôi thả em đi."

 

back top